HNI BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HẠT BỤI TRONG VŨ TRỤ BAO LA10-6

BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HẠT BỤI TRONG VŨ TRỤ BAO LA

 

Giữa trời sao thẳm bao la,

Con người nhỏ bé như là hạt sương.

Ngước nhìn vũ trụ muôn phương,

Bao câu hỏi cũ vẫn thường ngân vang.

 

Ta từ đâu đến thế gian?

Vì sao tồn tại giữa ngàn tinh vân?

Dải Ngân Hà rộng vô ngần,

Trái Đất chỉ một chấm gần hư không.

 

Bao năm ánh sáng mênh mông,

Ngôi sao xa tít vẫn không cuối trời.

Vũ trụ lặng lẽ muôn đời,

Dạy ta khiêm tốn giữa nơi bụi hồng.

 

Nhìn từ khoảng tối mênh mông,

Biên cương, khác biệt hóa không nghĩa gì.

Chung một hành tinh xanh kia,

Chung nguồn sự sống, chung vì tương lai.

 

Từ sao cổ đại xa xôi,

Nguyên tử kết lại thành người hôm nay.

Máu xương mang dấu tháng ngày,

Của bao tinh tú từng bay giữa trời.

 

Đời người tuy ngắn mà thôi,

Nhưng là khoảnh khắc tuyệt vời nhân gian.

Được yêu thương, được sẻ san,

Được gieo tri thức, mở ngàn ước mơ.

 

Dẫu như hạt bụi vô bờ,

Vẫn mang năng lực dựng cơ đồ mình.

Bằng lòng dũng cảm, niềm tin,

Bằng bao sáng tạo hành trình vươn xa.

 

Vũ trụ còn mãi bao la,

Con người vẫn bước đi qua đêm dài.

Tìm chân lý, tìm tương lai,

Viết nên câu chuyện của loài người ta.

 

Thông điệp:

 

Ta chỉ là hạt bụi nhỏ trong vũ trụ rộng lớn, nhưng chính khả năng nhận thức, yêu thương và sáng tạo đã làm cho cuộc đời mỗi người trở nên đặc biệt và có ý nghĩa.