HNI 13/6

BÀI THƠ CHƯƠNG 9: KHOA HỌC VÀ ĐỨC TIN

Từ khi nhân loại sinh ra

Ngước nhìn vũ trụ bao la nhiệm màu

Bao câu hỏi mãi ngàn sau

Về nguồn sự sống, trước sau cuộc đời

Khoa học tìm cách trả lời

Bằng quan sát, thử nghiệm nơi thực hành

Đức tin lại hướng tâm lành

Tìm trong sâu thẳm ý nghĩa con người

 

Một bên hỏi: "Thế nào thôi?"

Một bên hỏi: "Vì sao đời hiện sinh?"

Hai con đường tưởng riêng mình

Thực ra cùng một hành trình kiếm tìm

 

Đã từng tranh luận lặng im

Đã từng bão tố giữa niềm tin xưa

Mặt trời chẳng xoay quanh ta

Tri thức mới đến mở ra chân trời

 

Càng đi càng thấy xa vời

Mỗi lời giải đáp lại mời câu thêm

Vũ trụ rộng lớn vô biên

Con người chỉ mới chạm miền khởi đầu

 

Nhiều nhà khoa học nhiệm màu

Vẫn mang đức tin thẳm sâu trong lòng

Hiểu từng quy luật vận hành

Nhưng còn kính ngưỡng huyền linh đất trời

 

Hoa nở khoa học trả lời

Nhưng sao hoa đẹp khiến người xuyến xao

Tình yêu, ý thức nhiệm màu

Đến nay vẫn chứa biết bao bí ẩn

 

Khoa học rực sáng tinh thần

Cho ta thuốc chữa, văn minh, điện đường

Nhưng không thể tự đo lường

Điều gì là đúng trên đường nhân sinh

 

Đức tin thắp sáng niềm tin

Giúp người đứng dậy giữa nghìn khổ đau

Nhưng khi cực đoan dẫn đầu

Có thể tạo nên thương đau chia lìa

 

Đức tin trưởng thành hiểu kia

Lắng nghe tri thức, sẻ chia đối thoại

Khoa học cũng cần học mãi

Biết mình chưa hiểu hết hoài thế gian

 

Khi hai dòng chảy song hành

Khoa học sức mạnh, đức tin định đường

Một bên tạo dựng công cụ

Một bên giữ lấy tình thương cho đời

 

Xã hội thiếu sáng tri thức

Dễ sa mê tín, lạc đường tương lai

Chỉ khoa học mà thiếu hoài

Đạo đức suy giảm, nhân ai còn gì

 

Bài học lớn nhất khắc ghi

Là lòng khiêm tốn trước kỳ bí sâu

Chân lý rộng lớn nhiệm màu

Vượt trên hiểu biết ban đầu của ta

Khoa học cho mắt nhìn xa

Đức tin cho trái tim ta hiểu đời

Mắt và tim cùng sáng ngời

Đưa người tiến bước giữa trời bao la.