HNI 19/6

BÀI THƠ CHƯƠNG 39: KHÁT VỌNG VƯƠN XA

Khát vọng sinh giữa đất trời,

Từ khi nhân loại ra đời khai nguyên.

Tìm ăn, dựng cửa, xây miền,

Rồi lên vũ trụ, nối liền ước mơ.

Trong tim cháy một ngọn cờ,

Không cam giới hạn, không chờ đứng yên.

Người đi mở lối triền miên,

Vượt qua bóng tối, vươn lên chính mình.

Có người chỉ đủ an bình,

Có người lại muốn hành trình lớn lao.

Khác nhau một ánh nhìn vào,

Khát vọng tạo khác lối vào tương lai.

Có người sợ bước chông gai,

Có người dám vượt miệt mài gian truân.

Có người chấp nhận dừng chân,

Có người tiếp tục bao lần không lui.

Khát vọng nếu chỉ nói thôi,

Sẽ như ngọn lửa rụng rơi giữa đời.

Phải đem hành động nuôi lời,

Mỗi ngày một bước, sáng ngời tiến xa.

Sợ hãi như lớp sương sa,

Lời chê, lời trách cũng là thử thách.

Kiên trì mới thật bản mạch,

Dẫn người đi đến đỉnh cao cuộc đời.

Niềm tin giữ vững không rời,

Dù cho giông bão vẫn thời tiến lên.

Không cần xuất chúng trời ban,

Chỉ cần bền chí vững vàng niềm tin.

Thế kỷ mở rộng hành trình,

Toàn cầu kết nối văn minh khắp miền.

Cơ hội trải rộng vô biên,

Nhưng ai yếu kém dễ chìm giữa trôi.

Không chỉ riêng cho cuộc đời,

Khát vọng còn để giúp người xung quanh.

Doanh nhân, khoa học, hành trình,

Đều mang trách nhiệm dựng thành tương lai.

Kiên trì nối những ngày dài,

Từng bước nhỏ hóa tương lai lớn dần.

Không ai thành đạt một lần,

Đều qua thất bại bao lần đứng lên.

Khát vọng chẳng chỉ mơ cao,

Mà là không chịu chìm vào giới hạn.

Dám đi, dám nghĩ, dám làm,

Vượt lên tất cả gian nan cuộc đời.

Tương lai mở giữa đất trời,

Thuộc về người biết không ngơi vươn mình.

Khát v

ọng – ánh sáng lung linh,

Dẫn ta đi giữa hành trình xa khơi.