HNI 5/1/2026

📕 Bài thơ chương 27:

TRÂN TRỌNG CON NGƯỜI CHƯA HOÀN HẢO

Ta học cách yêu người chưa trọn vẹn,

Như yêu mầm cây còn khuyết nắng mưa,

Không đòi hoa phải nở ngay trong gió,

Không ép đời tròn trịa giữa phong ba.

Ai cũng mang trong mình vài vết xước,

Những lặng im không biết gọi thành tên,

Có những lỗi lầm chưa từng cố ý,

Có những yếu mềm chỉ muốn được quên.

Ta từng trách mình sao chưa đủ tốt,

So mình với ai đó rất xa vời,

Quên rằng mỗi bước chân đều có nhịp,

Mỗi trái tim đều học cách làm người.

Trân trọng cả những lần ta ngã,

Vì nhờ đau mới biết cách đứng lên,

Trân trọng những đoạn đường gập ghềnh nhất,

Nơi ta học cách hiền với chính mình hơn.

Con người chưa hoàn hảo không đáng chê trách,

Chỉ đang đi chậm giữa một đời nhanh,

Chỉ đang học cách sống cho tử tế,

Giữa bao điều chưa kịp gọi là lành.

Khi ta thôi đòi đời phải hoàn mỹ,

Lòng tự nhiên rộng mở, nhẹ như mây,

Ta nhận ra: yêu thương không cần lý do,

Chỉ cần đủ sâu để ở lại cùng nhau.