HNI 5/1/2026
📕 Bài thơ chương 30:
KHI NỘI TÂM TRỞ THÀNH NGÔI NHÀ
Ta đã đi qua rất nhiều miền gió bụi,
Tìm một nơi gọi là chốn an yên,
Ngỡ bình an nằm đâu ngoài thế giới,
Mãi đến khi quay về với chính mình.
Có những ngày lòng như căn phòng trống,
Gió lo âu lùa lạnh những suy tư,
Ta học cách thắp lên ngọn đèn nhỏ,
Bằng hơi thở hiền và sự lắng nghe.
Ngôi nhà ấy không xây bằng đá gạch,
Mà dựng nên từ tỉnh thức mỗi ngày,
Từ những lần ta không bỏ rơi mình nữa,
Dẫu buồn vui ghé thăm chẳng hẹn ngày.
Ta dọn dẹp những góc đầy phán xét,
Mở cửa cho yêu thương bước vào nhà,
Cho mệt mỏi có chỗ ngồi nghỉ lại,
Cho yếu mềm được phép gọi tên ra.
Khi nội tâm trở thành ngôi nhà thật,
Ta không còn lang thang giữa đời đông,
Đi đâu cũng mang theo miền trú ẩn,
Ở đâu cũng có thể thở an lòng.
Bình an lúc này không còn tìm kiếm,
Nó ở đây – trong phút giây hiện tiền,
Khi ta sống như người đang trở về nhà,
Nhẹ nhõm, đủ đầy, và rất thiêng liêng.