HNI 07-1
BÀI THƠ CHƯƠNG 20: GIỚI HẠN
Không phải thiếu tiền
mà xã hội sụp đổ,
mà vì quá dễ
tạo ra tiền.
Khi con số
không còn gặp đất,
nó phình to
và rỗng.
Giới hạn
không phải là xiềng xích,
mà là bờ đê
giữ cho dòng chảy
không cuốn trôi làng mạc.
Tiền không biết dừng
sẽ buộc con người
phải dừng lại.
Khan hiếm
không để làm giàu,
mà để nhớ
mình không vô hạn.
Một hệ sinh thái khỏe
không phải vì có nhiều tiền,
mà vì tiền
không vượt quá sức sống.
Hcoin không hỏi
“có thể in thêm không?”,
nó hỏi
“đất còn chịu được không?”
Khi cung đi sau sự sống,
tiền biết khiêm nhường.
Khi cung chạy trước sự sống,
đổ vỡ bắt đầu.
Giới hạn
là kỷ luật của người lớn,
không phải nỗi sợ của kẻ yếu.
Và một đồng tiền đáng tin
không phải vì nhiều,
mà vì
biết dừng đúng lúc.