HNI 11/1

📕 Bài thơ CHƯƠNG 12

CẢM XÚC – ĐIỀU CHƯA TỪNG ĐƯỢC DẠY TRONG GIA ĐÌNH

Chúng ta lớn lên

biết cách chào hỏi, biết điều phải trái

biết nhịn, biết ngoan, biết im lặng đúng lúc

nhưng không ai dạy

làm gì khi lòng mình đau.

Trong bữa cơm gia đình

cảm xúc thường bị gác ngoài cửa

buồn thì nén

giận thì nuốt

khóc là yếu đuối

còn nói ra… là hỗn hào.

Cha mẹ dạy con cách sống tử tế

nhưng quên dạy con

cách gọi tên nỗi buồn

khi nó đến bất ngờ như mưa rơi.

Có những đứa trẻ

chưa từng được hỏi:

“Hôm nay con cảm thấy thế nào?”

nên lớn lên

cũng không biết hỏi chính mình câu đó.

Chúng ta học toán, học chữ

học cách làm người có ích

nhưng không học

cách ôm lấy cơn giận

mà không làm ai bị thương.

Cảm xúc bị bỏ quên

không biến mất

chúng chỉ tìm đường khác để lên tiếng

qua im lặng

qua cáu gắt

qua những mối quan hệ đổ vỡ.

Có người cả đời mạnh mẽ

chỉ vì chưa từng được phép yếu đuối

có người cười rất nhiều

vì chưa bao giờ được khóc cho trọn.

Học về cảm xúc

không phải để đổ lỗi quá khứ

mà để trả lại cho mình

quyền được là con người trọn vẹn.

Khi gia đình học cách lắng nghe

không phán xét

khi nước mắt không còn bị chê cười

khi giận dữ được gọi tên

mà không bị xua đi…

Lúc ấy

cảm xúc không còn là điều cấm kỵ

mà trở thành chiếc cầu

đưa yêu thương

quay về đúng chỗ của nó.