HNI 12/1

📕Chương 34

CÔNG NGHỆ VÀ TRÁCH NHIỆM GIÁO DỤC CỦA CHA MẸ

Con lớn lên giữa màn hình phát sáng,

Ngón tay quen lướt cả thế giới xa gần.

Một cú chạm mở ra ngàn cánh cửa,

Nhưng cũng giấu bao lối rẽ âm thầm.

Công nghệ không xấu, chỉ là công cụ,

Như con dao – biết dùng sẽ nuôi sống đời.

Điều quan trọng không nằm trong chiếc máy,

Mà ở người đang dắt con đi mà thôi.

Cha mẹ ơi, đừng trao con chiếc điện thoại,

Rồi quay lưng để mặc gió bốn phương.

Trách nhiệm không chỉ là giờ giới hạn,

Mà là cùng con học cách yêu – chọn – buông.

Hãy hỏi con xem con đang xem gì đó,

Thế giới kia có làm con tổn thương?

Hãy dạy con biết dừng khi quá tải,

Biết im lặng khi lòng chẳng bình yên.

Làm gương trước, hơn ngàn lời nhắc nhở,

Bớt cúi đầu để ngẩng mắt nhìn con.

Bởi ánh sáng mạnh nhất đời con trẻ,

Vẫn là cha mẹ – không phải màn hình.

Rồi một ngày con bước vào mạng lớn,

Mang theo mình la bàn của yêu thương.

Biết dùng công nghệ để xây – không phá,

Biết giữ mình giữa ảo ảnh vô thường.

Công nghệ đổi thay từng giờ từng phút,

Nhưng trách nhiệm thì mãi chẳng phai mờ.

Dạy con làm người trước khi làm “người dùng”,

Đó là bài học lớn nhất… cha mẹ ơi.