HNI 17-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 37: BẢN ĐỒ KHÔNG BIÊN GIỚI

Đế quốc xưa vẽ bằng gươm

Bằng quân kéo lối, bằng đường máu rơi

Đế quốc nay khác một đời

Không rào biên giới, không lời xưng vương

Bản đồ không vẽ sơn hà

Mà ghi nơi đất nở hoa giá trị

Ở đâu người sống tử tế

Ở đâu lao động sinh lời bền lâu

Một làng sáng giữa đêm sâu

Một vùng kết nối nhịp cầu niềm tin

Không cần trung ương ra lệnh

Mỗi nơi tự giữ phận mình – tự sinh

Tiền không xích cổ con người

Chảy như mạch máu nuôi đời cộng sinh

Nơi nào tắc nghẽn tham lam

Dòng kia lặng lẽ rút dần tự nhiên

Công dân chẳng hỏi quê quán

Hỏi xem người có góp phần hay không

Danh xưng chẳng đến từ đông

Mà từ giá trị vun trồng tháng năm

Làng lên thành phố sinh thái

Thành phố nối mạng muôn nơi địa cầu

Không tranh cướp, chẳng xâm sâu

Chỉ lan bằng sức sống màu nhân văn

Đế quốc sống chẳng xưng danh

Nhưng ai chạm đến đều thành người nhà

Bản đồ mở giữa lòng ta

Đi đâu cũng thấy quê nhà hiện sinh

Trăm năm gió đổi mây dời

Hcoin còn nếu còn người dựng xây

Đế quốc không ở trên mây

Mà trong từng bước hôm nay chúng mình