HNI 21-1
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: KHI THÀNH CÔNG VẪN THẤY TRỐNG RỖNG
Có những người đứng trên đỉnh cao
Mà lòng vẫn thấy mình chơi vơi
Tiếng vỗ tay vang rồi tắt lịm
Đêm về trống rỗng chẳng ai coi
Thành công đến đúng như mong ước
Nhà đẹp, danh vang, vị thế đầy
Nhưng giữa đủ đầy không lý giải
Vì sao tim vẫn thấy hao gầy
Ta tưởng đạt đích là hạnh phúc
Nên miệt mài chạy suốt tháng năm
Nào hay đích đến không trả lời
Câu hỏi mình là ai âm thầm
Mục tiêu nối tiếp thành xiềng xích
Xong việc này đã phải việc kia
Chưa kịp sống cho điều sâu thẳm
Đã vội lao theo cuộc đua bia
Thành công nuôi lớn phần bản ngã
Đòi giữ hình ảnh đã dựng nên
Nội tâm lùi lại sau ánh sáng
Không còn chỗ để được yếu mềm
Càng cao càng khó quay đầu lại
Vì phía sau quá nhiều mong chờ
Sợ mất những gì mình đã có
Nên chọn sống tiếp một đời mờ
Trống rỗng không phải là thù địch
Nó là tín hiệu gọi quay về
Nhắc ta nhìn lại trục sinh mệnh
Đã lệch từ lúc chẳng ai nghe
Không cần bỏ đi điều đang có
Chỉ cần đặt lại vị trí thôi
Để thành công làm người phụ tá
Không làm ông chủ của đời người
Khi thôi chứng minh mình là ai
Lòng bắt đầu lặng giữa thăng trầm
Sống sâu hơn thay vì sống cao
Khoảng trống hóa thành chốn an tâm