HNI 24-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 39: KINH TẾ KHÔNG MỤC ĐÍCH – XÃ HỘI RẠN NỨT

 

Thế giới làm ra quá nhiều tiền

Nhưng lại thiếu một câu hỏi vì sao

Những con số lớn dần mỗi năm

Còn con người thì nhỏ lại trong nhau

 

Thành phố sáng đèn không ngủ

Mà lòng người tối sớm hơn đêm

Ai cũng chạy cho kịp thị trường

Nhưng chẳng biết mình đang đi tìm

 

Tiền sinh ra để phục vụ sự sống

Rồi một ngày trở thành ông chủ

Con người cúi đầu trước lợi nhuận

Quên ngẩng lên nhìn nhau cho đủ

 

Những hợp đồng thay cho lời hứa

Luật lệ che đi sự ngờ vực sâu

Khi niềm tin không còn giá trị

Xã hội vá víu bằng nỗi nghi ngờ

 

Gia đình thành nơi dừng chân mệt

Không còn là chốn trở về yên

Bữa cơm đủ món nhưng thiếu mặt

Thiếu cả câu hỏi “hôm nay em thế nào?” hiền

 

Con trẻ lớn lên cùng màn hình

Học cách cạnh tranh trước khi biết yêu

Người lớn thành công mà trống rỗng

Giàu có nhưng lòng vẫn thiếu điều

 

Kinh tế chạy nhanh hơn đạo đức

Thị trường vượt trước lương tri

Con người trở thành tài nguyên

Bị khai thác đến khi không còn gì

 

Công nghệ không mang tội lỗi

Chỉ khuếch đại điều ta đang mang

Khi mục đích vắng mặt ở trung tâm

Mọi tiện nghi đều hóa hoang mang

Xã hội nứt ra từ những so sánh

Giàu – nghèo đứng ở hai bờ

Không phải vì thiếu của cải

Mà vì thiếu một giấc mơ chung cho người ở giữa

Không ai thật sự chiến thắng

Trong cuộc chơi không biết vì đâu

Khi câu hỏi “để làm gì” bị bỏ quên

Mọi câu trả lời đều nông và mau

Kinh tế cần được gọi lại tên thật

Là công cụ phụng sự con người

Khi mục đích trở về vị trí cũ

Xã hội sẽ liền lại, chậm rãi nhưng bền hơi