HNI 07-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: LÀNG CỦA HIỆN TẠI HAY LÀNG CỦA TƯƠNG LAI?**
Có một ngôi làng đứng giữa hai bờ,
Một bờ là ký ức,
Một bờ là tương lai chưa gọi tên.
Làng vẫn đó,
Nhưng người đã thưa.
Nhà còn sáng đèn,
Mà lòng người tối lại.
Người trẻ gói giấc mơ lên phố,
Người già gói cô đơn ở lại.
Con đường bê tông dài thêm mỗi năm,
Nhưng đường về với nhau thì ngắn dần, đứt đoạn.
Làng của hiện tại,
Không còn đủ chậm để an yên,
Cũng chưa đủ nhanh để theo kịp thời đại.
Một ngôi làng mắc kẹt giữa “đã từng” và “chưa tới”.
Ngày xưa,
Làng không cần giàu để hạnh phúc.
Chỉ cần:
Sáng khói bếp,
Chiều tiếng gọi nhau,
Tối trăng chung một sân đình.
Ngày nay,
Làng có sóng wifi,
Nhưng thiếu sóng yêu thương.
Có nhà tầng,
Nhưng thiếu tầng nghĩa tình.
Người ta hỏi:
“Ở làng làm sao sống nổi?”
Nhưng ít ai hỏi:
“Ở đâu con người mới sống đúng?”
Rồi một ngày,
Thành phố mỏi mệt,
Con người kiệt sức,
Những giấc mơ bị trả góp bằng lo âu.
Người ta quay đầu nhìn lại,
Thấy làng vẫn đứng đó,
Như người mẹ già
Chưa từng bỏ con đi xa.
Làng không trách,
Chỉ lặng im.
Làng của tương lai
Không phải là làng nghèo,
Cũng không phải là làng bê tông hóa.
Đó là nơi:
Công nghệ cúi đầu trước sự sống,
Kinh tế lùi lại sau con người,
Tiền bạc thôi làm vua,
Và giá trị sống được lên tiếng.
Làng của tương lai
Là nơi trẻ em được lớn lên,
Không phải bị huấn luyện để cạnh tranh.
Người già được sống tiếp,
Không phải chỉ được “chăm sóc”.
Ở đó,
Người làm việc để sống,
Không sống chỉ để làm việc.
Người biết đủ,
Nên không cần giành giật.
Cây được trồng không chỉ để bán,
Mà để thở cùng người.
Đất không bị khai thác đến kiệt cùng,
Mà được trả ơn bằng sự gìn giữ.
Làng của tương lai
Không nằm trong bản vẽ,
Không nằm trong dự án,
Mà nằm trong một lựa chọn rất người:
👉 Chọn sống cùng nhau,
thay vì sống hơn nhau.
Và có thể,
Làng ấy chưa có tên.
Nhưng hạt giống đã có.
Trong một nhóm người dám sống chậm,
Trong một gia đình dám quay về,
Trong một cộng đồng dám đặt sự sống
cao hơn lợi nhuận.
Làng của hiện tại hỏi ta:
“Ngươi đang đi đâu?”
Làng của tương lai hỏi khẽ hơn:
“Ngươi muốn trở thành ai?”
Và giữa hai câu hỏi ấy,
Một con đường đang mở ra.
Con đường không dẫn về quá khứ,
Cũng không chạy trốn hiện tại,
Mà đi thẳng vào
bản chất của con người.