HNI 08-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: TÂM LINH LÀ ĐẠO SỐNG
Tâm linh không trú trong đền cao
Không nằm trong khói hương nghi ngút
Không đến từ lời cầu xin run rẩy
Hay nỗi sợ mơ hồ trước vô thường
Tâm linh không bắt ta cúi đầu
Trước những điều ta chưa hiểu rõ
Mà dạy ta đứng thẳng giữa đời
Sống cho ngay, cho thật, cho bền
Tâm linh không dạy người trốn chạy
Khỏi bão giông, khỏi khổ đau trần thế
Mà cho ta sức mạnh nội tâm
Để bước qua mà không đánh mất mình
Tâm linh không nằm trong mê tín
Không mua bằng lễ vật đắt tiền
Nó hiện hữu trong từng lựa chọn
Khi ta biết đúng sai để làm người
Là khi có thể sống ích kỷ
Ta chọn sẻ chia dù thiệt phần mình
Là khi không ai nhìn thấy
Ta vẫn giữ lòng ngay thẳng tinh khôi
Là hiểu rằng gieo nhân nào
Sẽ gặt quả ấy giữa đời dài rộng
Không phải trời cao phán xét
Mà chính hành vi ta tạo nên số phận
Tâm linh là biết ơn sự sống
Từ hạt lúa, giọt nước, mảnh đất lành
Là cúi đầu trước thiên nhiên
Như cúi trước nguồn cội sinh thành
Tâm linh không khiến ta rời đời
Mà giúp ta sống sâu trong đời
Giữa ồn ào vẫn giữ tĩnh lặng
Giữa hơn thua vẫn chọn yêu thương
Ngôi Làng Trong Mơ khởi sinh
Từ những con người sống có đạo
Không cần thánh hóa bản thân
Chỉ cần tử tế mỗi ngày một chút
Và khi ấy, tâm linh không ở đâu xa
Nó nở hoa trong chính cách ta sống