HNI 8/2

Bài thơ Chương 14. NHÂN CHỨNG: SỰ THẬT

Khi mọi lời biện hộ đã cạn,

khi Cái Tôi im lặng,

một nhân chứng bước ra

không ồn ào,

không mang gươm giáo.

Sự Thật không cao giọng.

Nó không cần thuyết phục ai.

Nó chỉ đứng đó,

trần trụi,

và để mọi thứ tự lộ hình.

Nó không đứng về phía thiện,

cũng chẳng bênh vực ác.

Nó chỉ soi sáng,

và ánh sáng thì không lựa chọn.

Trước Sự Thật,

những chiếc mặt nạ rơi xuống rất nhẹ.

Không tiếng vỡ,

chỉ có sự xấu hổ

và một nỗi đau cần thiết.

Sự Thật không làm người ta gục ngã,

chỉ làm người ta không thể tự lừa mình nữa.

Nó gọi đúng tên mọi việc,

dù cái tên ấy

chưa từng dễ nghe.

Nhân chứng này

không đến từ ký ức méo mó,

không sinh ra từ cảm xúc nhất thời.

Nó đến từ những gì đã xảy ra,

những gì đã được chọn,

và những gì đã gây ra hậu quả.

Có người run sợ trước Sự Thật,

vì sợ mất hình ảnh mình yêu quý.

Có người oán giận Sự Thật,

vì nó không biết thương lượng.

Nhưng cũng có người

được giải phóng

ngay khoảnh khắc nó cất lời.

Bởi Sự Thật không nhằm kết tội,

nó chỉ từ chối che giấu.

Không ai bị hủy diệt bởi Sự Thật,

chỉ có ảo tưởng là tan biến.

Khi nhân chứng rời phòng xử,

phiên tòa vẫn chưa kết thúc.

Nhưng từ giây phút ấy,

bản án đã không còn quan trọng.

Điều còn lại

là một con người

đứng trước chính mình,

không tô vẽ,

không trốn chạy.

Và đó là nơi

tự do

bắt đầu.