HNI 8/2
Bài thơ Chương 15. CÔNG TỐ VIÊN: NỖI SỢ
Nỗi Sợ bước lên bục công tố
với tập hồ sơ dày nhất.
Nó không cần gào thét,
chỉ cần thì thầm
đúng lúc.
Nó biết rõ từng điểm yếu,
từng ký ức ta muốn quên,
từng vết xước chưa lành
được che bằng nụ cười cứng cỏi.
Nỗi Sợ buộc tội bằng câu hỏi:
“Nếu mất tất cả thì sao?”
“Nếu bị bỏ lại thì sao?”
“Nếu không đủ tốt thì sao?”
Không cần chứng cứ —
chỉ cần khả năng.
Nó thuyết phục ta thỏa hiệp,
gọi hèn nhát là khôn ngoan,
gọi lùi bước là an toàn,
và gọi im lặng
là lựa chọn hợp lý.
Trước mặt công tố viên ấy,
sự thật cũng bị làm cho run rẩy.
Bởi Nỗi Sợ không nói dối,
nó chỉ phóng đại.
Nó khoác lên tương lai
những viễn cảnh chưa từng xảy ra,
rồi kết án ta
ngay cả khi chưa kịp sống.
Có lúc,
chính vì sợ làm điều xấu,
ta không dám làm điều đúng.
Có lúc,
vì sợ bị tổn thương,
ta gây tổn thương trước.
Nỗi Sợ không ác.
Nó chỉ trung thành
với bản năng sinh tồn.
Nhưng khi được trao quyền lực,
nó biến con người
thành kẻ tự giam mình.
Phiên tòa sẽ không công bằng
nếu Nỗi Sợ là người cầm cán cân.
Bởi nơi Nỗi Sợ cai trị,
lương tâm chỉ được phép
thì thầm.
Và bài học cuối cùng
không phải là tiêu diệt Nỗi Sợ,
mà là nhìn thẳng vào nó
và nói:
“Ngươi không còn quyền phán xét.”
Chỉ khi đó,
con người mới bước ra khỏi phòng xử,
không phải với sự an toàn,
mà với
dũng khí.