HNI 09-2

BÀI THƠ CHƯƠNG 30: KHI TIỀN TÁCH KHỎI GIÁ TRỊ THẬT

 

Ngày xưa tiền biết nói lời thật thà,

Sinh ra từ lúa, từ công, từ mồ hôi đất.

Một đồng đổi lấy bữa cơm lành,

Một ngày công đổi lấy nụ cười no ấm.

 

Rồi tiền học cách sinh sôi trong bóng tối,

Không cần hạt giống, cũng chẳng cần tay người.

Tiền đẻ ra tiền trên giấy trắng,

Còn con người gánh nợ suốt một đời.

 

Khi con số lớn hơn giọt mồ hôi,

Giá tăng cao hơn giá người bỏ ra,

Tiền thôi phản chiếu lao động thật,

Mà phản chiếu lòng tham… và nỗi sợ xa.

 

Có kẻ giàu lên khi đất cằn đi,

Có kẻ thắng khi muôn người kiệt sức.

Tiền chạy nhanh hơn đạo lý,

Bỏ lại sau lưng phẩm giá con người.

 

Những bàn tay tạo ra sự sống,

Lại cầm phần nhỏ nhất của ngày mai.

Những kẻ chưa từng gieo hạt,

Lại ngồi đếm mùa vàng trên vai người khác.

 

Tiền từ công cụ thành ông chủ,

Con người từ chủ thể hóa con tin.

Chạy cả đời theo bảng lương vô tận,

Đánh đổi gia đình, sức khỏe, niềm tin.

 

Nhưng tiền không xấu – tiền chỉ lạc đường,

Khi tách khỏi giá trị thật ban đầu.

Khi quên rằng mình sinh ra để phục vụ,

Chứ không phải để thống trị nhân sinh sâu.

 

Ngôi Làng Trong Mơ thắp lại ngọn đèn,

Gọi tiền quay về đúng mạch nguồn.

Gắn lại với lao động, với cộng đồng,

Với sự sống, với trái tim biết thương.

 

Ở đó, tiền chảy như dòng nước mát,

Nuôi ruộng đồng, nuôi người, nuôi tương lai.

Không ai giàu khi người khác cạn kiệt,

Không ai thắng nếu cộng đồng tàn phai.

Khi tiền có linh hồn trở lại,

Con người ngẩng đầu bước thảnh thơi hơn.

Không còn cúi lạy trước con số lạnh,

Mà cùng tiền phụng sự sự sống trường tồn.