HNI 09-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 37:MỘT NGƯỜI GIEO HẠT
Có một người
không mang theo cờ xí
không bước lên bục cao
không hứa hẹn thiên đường
chỉ lặng lẽ cúi xuống
chạm tay vào đất
Người ấy không hỏi
ai sẽ theo mình
ai sẽ tin mình
ai sẽ gọi tên mình sau này
người chỉ hỏi đất
còn đủ ấm không
Giữa thời đại ồn ào
khi lời nói rơi nhanh hơn mưa
người gieo hạt chọn im lặng
vì hạt giống
chỉ nảy mầm trong tĩnh lặng
Người gieo giữa hoài nghi
giữa những ánh nhìn mệt mỏi
giữa câu nói quen thuộc
“đời vốn vậy rồi”
và vẫn cúi xuống
như chưa từng nghe thấy
Hạt giống nhỏ lắm
nhỏ hơn một kế hoạch
nhỏ hơn một dự án
nhỏ hơn một đồng tiền
nhưng trong đó
có cả một tương lai
Người không gieo tham vọng
không gieo quyền lực
không gieo giấc mơ làm vua
người gieo câu hỏi
làm sao để con người
đỡ làm tổn thương nhau
Có khi người gieo xong
rồi đứng dậy
đi tiếp
không ngoái nhìn
vì người biết
đất sẽ tự nhớ
Có những hạt
nảy mầm khi người còn đó
có những hạt
đợi người đi xa
mới dám trồi lên ánh sáng
nhưng người gieo
chấp nhận tất cả
Người không đòi mùa gặt
không đếm ngày thu hoạch
vì người hiểu
gieo hạt
không phải để nhận về
mà để trao đi
Rồi sẽ có người khác
tình cờ đi ngang mảnh đất
thấy một mầm xanh
và cúi xuống
như người đã từng cúi
Từ một người
thành hai người
từ hai người
thành một vòng tròn
từ vòng tròn
thành một ngôi làng
Ngôi làng không xây bằng gạch
mà bằng niềm tin
không gắn bằng xi măng
mà bằng đạo sống
không giữ nhau bằng luật
mà bằng tình người
Và khi ai đó hỏi
ai là người khởi đầu
mọi người chỉ mỉm cười
vì người gieo hạt
chưa bao giờ cần
được gọi tên