HNI 10-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 39: HÀNH TRÌNH KHÔNG ĐƠN ĐỘC
Có những con đường bắt đầu từ im lặng
Một người đi trước, mang theo câu hỏi của thời đại
Gieo một hạt giống nhỏ vào lòng đất khô
Và tin rằng đất sẽ nhớ
Người ấy không mang theo đám đông
Chỉ mang theo niềm tin lặng lẽ
Rằng sự sống luôn có câu trả lời
Cho những ai đủ kiên nhẫn lắng nghe
Hạt giống không hỏi ai sẽ vỗ tay
Nó chỉ hỏi đất có còn ấm không
Gió có còn thổi đúng mùa
Và con người có còn tử tế với nhau
Rồi một ngày
Có người dừng lại bên con đường ấy
Không vì lời kêu gọi
Chỉ vì nhận ra mình đã mệt với lối cũ
Có người cúi xuống chạm vào đất
Thấy nhịp đập của sự sống
Có người nhìn lên trời
Thấy tương lai không còn đáng sợ
Từng bước chân nhập vào nhau
Không hẹn trước
Không phân vai
Chỉ chung một hướng nhìn
Họ đi cùng nhau
Không ai dẫn đầu
Không ai bị bỏ lại
Chỉ có sự tin cậy âm thầm lớn lên
Có người trồng cây
Có người giữ nước
Có người viết lại cách trao đổi
Có người giữ gìn ký ức
Mỗi bàn tay là một lời hứa
Mỗi ánh mắt là một ngọn đèn
Soi cho nhau qua những đoạn đường tối
Không cần gọi tên anh hùng
Ở nơi ấy
Không ai giàu lên từ nước mắt người khác
Không ai thành công bằng sự cạn kiệt
Không ai bị xem là vô dụng
Người già được lắng nghe
Người trẻ được thử sai
Đất được nghỉ ngơi
Và tiền học cách cúi đầu
Hành trình này không vội
Vì sự sống chưa bao giờ hấp tấp
Nó lớn lên bằng nhịp thở đều
Và những mùa không bị ép chín
Có lúc mưa lớn
Có lúc gió ngược
Có lúc tưởng như chỉ còn một mình
Nhưng rồi phía sau luôn có bước chân
Không ai đi thay ai
Nhưng cũng không ai bước một mình
Mỗi lần ngã
Là một lần học cách đỡ nhau đứng dậy
Họ không gọi đó là phong trào
Không đặt tên cho giấc mơ
Chỉ sống mỗi ngày sao cho
Ngày mai không phải xấu hổ
Và nếu một ngày
Người gieo hạt rời đi
Rừng vẫn đứng đó
Xanh hơn cả lời hứa ban đầu
Bởi hành trình này
Chưa từng thuộc về một người
Nó thuộc về tất cả những ai
Chọn sống cùng nhau, thay vì hơn thua
Đó là con đường không đơn độc
Vì mỗi bước chân đều mang theo sự sống
Và mỗi sự sống
Đều biết ơn những bước chân đã từng đi qua