HNI 10-2

BÀI THƠ CHƯƠNG 41: NGÔI LÀNG KHÔNG THUỘC VỀ AI

 

Ngôi làng này không mang tên một người

Không dựng tượng ai giữa quảng trường trung tâm

Không treo chân dung để nhắc mọi người phải nhớ

Bởi ký ức lớn nhất ở đây

Là cách con người đối xử với nhau mỗi ngày

 

Ngôi làng này không có ông chủ

Chỉ có những người giữ lửa

Người đến trước không đứng cao hơn người đến sau

Người đi sau không cúi đầu trước người đi trước

Tất cả cùng đứng ngang nhau

Dưới bầu trời chung

 

Có người từng hỏi

Ai là người quyết định cuối cùng

Ngôi làng mỉm cười

Vì tương lai chưa bao giờ thuộc về một giọng nói

 

Có những con đường được mở ra

Không phải để dẫn đến ngai vàng

Mà để dẫn con người quay về với nhau

Có những ngôi nhà được dựng lên

Không để khoe giàu

Mà để che mưa cho người lỡ bước

 

Ngôi làng này không bán giấc mơ

Cũng không cho thuê niềm tin

Ai đến cũng phải mang theo trách nhiệm

Ai ở lại đều học cách cho đi

 

Không ai sở hữu đất

Chỉ mượn đất để gieo hạt

Không ai sở hữu rừng

Chỉ được phép đi qua

Với đôi tay đủ nhẹ

Để không làm gãy mầm non

 

Người sáng lập lặng lẽ rời sang bên

Như người gieo hạt xong thì buông tay

Không đứng canh mầm lớn

Không đếm ngày thu hoạch

Vì hạt giống biết cách tự lớn lên

Khi đất đủ lành

 

Ngôi làng này không sợ thay đổi

Cũng không thờ phụng quá khứ

Mỗi thế hệ đều được quyền đặt câu hỏi

Và có nghĩa vụ trả lời bằng hành động

 

Không ai ở đây được phép giàu

Bằng cách làm người khác nghèo đi

Không ai được phép lớn

Bằng cách đứng lên vai cộng đồng

 

Những quyết định được đưa ra

Trong ánh sáng

Không trong căn phòng đóng kín

Những sai lầm được gọi đúng tên

Không bị chôn vùi dưới lời biện minh

 

Ngôi làng này không hứa hẹn thiên đường

Chỉ cam kết không phản bội sự sống

Không phản bội trẻ em chưa kịp lớn

Không phản bội người già đã trao cả đời mình

 

Ở đây

Quyền lực không nằm trong tay

Mà nằm trong trách nhiệm

Danh xưng không quan trọng

Điều quan trọng là

Bạn đã làm gì cho ngày mai

 

Khi không còn ai để đổ lỗi

Con người học cách đứng thẳng

Khi không còn ai để xin phép

Con người học cách nghĩ xa

 

Ngôi làng không cần người hoàn hảo

Chỉ cần người tử tế

Không cần anh hùng

Chỉ cần người không quay lưng

Và nếu một ngày

Không còn ai nhớ đến tên người đầu tiên

Nhưng vẫn nhớ cách ngôi làng đã được sống

Thì đó không phải là mất mát