HNI 22/2

Bài thơ Chương 42: Để con cháu thừa hưởng đất – nước – tri thức

 

Ta sống hôm nay không chỉ cho mình,

Mà cho thế hệ mai sau mở mắt.

Mỗi bước đi trên mặt đất quê hương,

Là gửi lại tương lai trong từng hạt.

Giữ đất không chỉ bằng ranh giới,

Mà bằng màu mỡ của niềm tin.

Giữ nước không chỉ bằng con đập,

Mà bằng ý thức sạch trong tim.

Đừng để sông mang nỗi buồn rác thải,

Đừng để rừng hóa ký ức xa xôi.

Hãy trồng thêm một mầm xanh nhỏ,

Cho con cháu thở giữa đất trời.

Trao lại tri thức như trao ngọn lửa,

Soi lối đi qua những tháng năm dài.

Dạy các con tư duy và trách nhiệm,

Biết làm giàu mà không hại ngày mai.

Đất – nước – tri thức là gia tài lớn nhất,

Không khóa được bằng ổ khóa vàng.

Chỉ giữ được bằng trái tim tỉnh thức,

Và bàn tay kiến tạo đàng hoàng.

Khi ta sống với tầm nhìn trăm năm,

Mỗi việc làm đều thành di sản.

Để con cháu tự hào ngẩng mặt,

Nhận gia tài không vỡ nát, hoang tàn.