HNI 03-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 36: BÌNH ĐẲNG CƠ HỘI TRONG XÃ HỘI SỐ

 

Trong ánh sáng xanh của màn hình mở

Một thế giới nối dài khắp bốn phương

Từ miền núi xa đến nơi hải đảo

Tín hiệu về như nhịp đập yêu thương

 

Con đường số không chỉ dành riêng ai

Không phân biệt giàu nghèo hay tuổi tác

Mỗi bàn tay đều có quyền chạm tới

Tri thức chung của nhân loại bao la

 

Một đứa trẻ nơi làng quê gió cát

Cũng có quyền học hỏi giữa không gian

Bài giảng mở từ thành phố lớn

Bay về qua từng nhịp sóng dịu dàng

 

Người công nhân giữa dây chuyền máy móc

Có thể học thêm kỹ năng mới

Để ngày mai không còn lo lắng

Trước đổi thay của những cỗ máy đời

 

Phụ nữ trẻ nuôi ước mơ thầm lặng

Bán sản phẩm qua cửa sổ online

Từ căn bếp nhỏ nơi thôn xóm

Bước ra thị trường rộng tương lai

 

Người khuyết tật không còn đơn độc

Khi công nghệ mở lối giao tiếp

Giọng nói hóa thành dòng chữ sáng

Nối tâm hồn qua những nhịp web

 

Khoảng cách số là điều có thật

Nếu ta thờ ơ trước khó khăn

Nhưng khi nhà nhà cùng chung sức

Cầu nối tri thức sẽ thêm gần

 

Hạ tầng vươn như những mạch máu

Chở thông tin đến mọi miền xa

Mỗi đường truyền là một lời hứa

Không ai bị bỏ lại phía sau ta

 

Chính phủ số mở cánh cửa rộng

Dịch vụ công minh bạch, công bằng

Một cú nhấp thay bao lần chờ đợi

Giảm nhọc nhằn cho những bước chân

 

Song công nghệ cũng cần lương tri

Thuật toán phải soi bằng công lý

Dữ liệu người được gìn giữ kỹ

Để niềm tin còn mãi bền lâu

 

Bình đẳng không chỉ là khẩu hiệu

Mà là cơ hội được trao tay

Là quyền được học, được làm, được sống

Giữa chuyển mình mạnh mẽ từng ngày

 

Khi mỗi người đều có khả năng

Vươn lên bằng chính mình bền bỉ

Xã hội số sẽ thành mảnh đất

Gieo ước mơ và gặt giá trị

Ánh sáng màn hình không lạnh lẽo

Nếu ta thắp trong đó tình người

Bình đẳng cơ hội là ngọn lửa

Soi tương lai rạng rỡ muôn nơi