HNI 07-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 1: Ý ĐẢNG – LÒNG DÂN

Trong dòng chảy ngàn năm của đất nước

Có một sợi dây vô hình mà bền chặt

Đó là niềm tin của nhân dân

Và lý tưởng dẫn đường của Đảng.

Ý Đảng như ngọn đèn trong đêm tối

Soi lối cho con thuyền Tổ quốc đi xa

Qua bao giông bão của thời đại

Vẫn giữ vững hướng đi của ngày mai.

Lòng dân như dòng sông lặng lẽ

Âm thầm nuôi dưỡng những mùa vàng

Từ ruộng đồng, làng xóm

Đến những con phố sáng đèn.

Khi ý Đảng hòa cùng lòng dân

Sức mạnh trở thành biển lớn

Không thế lực nào có thể ngăn

Không thử thách nào có thể làm lung lay.

Đó là niềm tin của những người mẹ

Gửi con mình nơi biên cương Tổ quốc

Là giọt mồ hôi của người nông dân

Đổ xuống ruộng đồng quê hương.

Đó là bước chân người công nhân

Trong nhịp máy của ngày mới

Là trí tuệ của người trí thức

Góp vào công cuộc dựng xây.

Ý Đảng không ở đâu xa

Mà nằm trong từng quyết sách vì dân

Lòng dân không phải lời nói

Mà là niềm tin được gửi trao.

Khi đất nước bước vào kỷ nguyên mới

Những con đường mở ra rộng lớn

Công nghệ, tri thức, khát vọng

Đang gọi tên thế hệ hôm nay.

Nhưng dù thời đại có đổi thay

Một chân lý vẫn còn nguyên vẹn

Đất nước mạnh khi dân đồng lòng

Dân vững tin khi Đảng dẫn đường.

Vì thế trên hành trình phía trước

Giữa bao biến động của thế giới

Ý Đảng vẫn là ngọn cờ định hướng

Lòng dân vẫn là nền móng vững bền.

Hai dòng chảy gặp nhau thành sức mạnh

Hai nhịp đập hòa chung một trái tim

Để Tổ quốc vươn mình mạnh mẽ

Trong bình minh của những ngày mai.