HNI 11-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 32

DÒNG NGƯỜI TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG MỚI

 

Có những bước chân rời làng cũ

Mang theo ký ức của tuổi thơ

Con đường đất ngày xưa quen thuộc

Giờ phía trước là những chân trời

 

Người rời quê khi mùa lúa chín

Mang theo mùi rơm rạ thân quen

Phía thành phố ánh đèn rực sáng

Gọi giấc mơ đổi đời bắt đầu

 

Những chuyến xe đi qua đêm tối

Chở bao hy vọng lẫn lo âu

Mỗi tấm vé là một quyết định

Rời mái nhà để bước sang trang

 

Nơi đô thị dòng người hối hả

Tiếng máy xe chen giữa phố đông

Người mới đến học cách thích nghi

Giữa nhịp sống chưa từng quen biết

 

Có người tìm được con đường sáng

Có người vất vả giữa mưu sinh

Nhưng tất cả cùng mang hy vọng

Một ngày mai bớt nhọc nhằn hơn

 

Ở quê nhà mái nhà còn đó

Mẹ vẫn chờ bên ngọn đèn khuya

Tin nhắn nhỏ gửi qua màn hình

Thay lời thăm hỏi những ngày xa

 

Dòng người đi tạo nên thay đổi

Những thành phố lớn dần theo năm

Những miền quê thưa dần bước trẻ

Thời gian lặng lẽ viết chuyển mình

 

Thế giới rộng mở hơn từng ngày

Những con đường nối liền đất lạ

Người từ nhiều miền xa gặp gỡ

Mang theo văn hóa của quê hương

 

Trong từng bước chân người di cư

Là câu chuyện của thời đại mới

Nơi khát vọng vượt qua ranh giới

Để con người tìm đến tương lai

Dẫu hành trình còn nhiều thử thách

Những dòng người vẫn bước không ngừng

Bởi sâu trong tim mỗi con người

Luôn có một miền đất hy vọng.