HNI 15-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG SINH THÁI CỦA NHỮNG VƯỜN SÂM

Giữa núi rừng xanh thẳm

Một ngôi làng mới dần hình thành.

Không phải làng khói bụi

Cũng không phải phố ồn ào.

Đó là ngôi làng của thiên nhiên

Nơi cây sâm trở thành linh hồn.

Dưới những tán rừng yên tĩnh

Những vườn sâm trải dài xanh mát.

Mỗi gốc sâm là một mầm sống

Được đất trời nuôi dưỡng.

Người nông dân chăm vườn sâm

Như chăm một kho báu của đất.

Bước chân nhẹ trên lối nhỏ

Giữa những luống sâm hiền hòa.

Buổi sớm sương mờ bay nhẹ

Lá sâm rung trong gió rừng.

Tiếng chim gọi ngày mới

Hòa vào nhịp sống của làng.

Du khách từ xa tìm đến

Để chạm vào sự bình yên.

Họ bước qua những vườn sâm

Nghe kể câu chuyện của đất.

Câu chuyện về thời gian

Về những năm tháng lặng thầm.

Trong ngôi làng ấy

Không chỉ có những vườn cây.

Còn có những ngôi nhà nhỏ

Ẩn mình dưới tán rừng.

Có hương trà sâm thơm dịu

Lan trong buổi chiều yên tĩnh.

Có tiếng cười của du khách

Khi khám phá món quà thiên nhiên.

Những con đường đất quanh co

Dẫn qua vườn sâm và rừng già.

Mỗi bước chân chậm lại

Để lắng nghe hơi thở núi rừng.

Ngôi làng sinh thái ấy

Không chạy theo sự vội vàng.

Nó lớn lên từng ngày

Cùng cây sâm trong đất.

Ở đó con người hiểu rằng

Giàu có không chỉ là tiền bạc.

Mà là không khí trong lành

Là đất rừng còn xanh.

Là những vườn sâm bền bỉ

Nuôi dưỡng sức khỏe con người.

Một ngôi làng nhỏ bé

Nhưng mang theo ước mơ lớn.

Rằng từ những vườn sâm ấy

Sẽ nở ra tương lai bền vững.