HNI 20-3

🌱BÀI THƠ CHƯƠNG 06: TRỒNG MỘT CÂY – NUÔI MỘT CUỘC ĐỜI

Một cây sâm nhỏ nảy mầm

Giữa lòng đất mẹ âm thầm lớn lên

Không lời mà vẫn gọi tên

Sự sống bé nhỏ nối liền nhân gian

Người gieo một hạt rất an

Chẳng ngờ gieo cả muôn vàn tương lai

Từng ngày chăm chút không sai

Là từng ngày sống chậm lại trong mình

Cây không vội vã trưởng thành

Người cũng học cách lặng thinh với đời

Không còn hấp tấp nổi trôi

Mà nghe nhịp thở đất trời quanh ta

Một cây – một nhịp chan hòa

Một người – một cõi bao la yêu thương

Chăm cây cũng chính tự thương

Chữa lành những vết vô thường bên trong

Khi tay chạm đất mênh mông

Lòng người bỗng nhẹ như không bụi trần

Cây kia lặng lẽ góp phần

Nuôi nguồn sinh lực âm thầm cho ai

Chẳng cần nói những điều hay

Chỉ cần tồn tại mỗi ngày là ân

Một cây – một mạch tinh thần

Một đời – một bước dần dần nở hoa

Ai còn vội vã đi qua

Xin dừng một chút để mà lắng nghe

Rễ kia lan tỏa bốn bề

Như tình sự sống chở che con người

Không còn sống chỉ cho đời

Mà cùng nuôi dưỡng cuộc đời quanh ta

Một cây kết nối bao la

Giữa người với đất, giữa ta với mình

Khi hiểu được lẽ sinh linh

Ta không còn sống vô tình như xưa

Biết yêu từng sớm từng trưa

Biết trân từng phút đang đưa trong đời

Một cây sâm nhỏ mà thôi

Mở ra một lối con người bình an 🌱