HNI 26-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 03: NHÂN QUẢ KHÔNG VỘI VÀNG

 

Ta thường hỏi giữa cuộc đời

Sao người gian dối lại thời giàu sang

 

Sao người lương thiện hiền lành

Đôi khi lại gặp mong manh nỗi buồn

 

Ta nhìn khoảnh khắc trước luôn

Mà quên cả một con đường phía sau

 

Đời không tính chuyện nông sâu

Bằng vài lát cắt trước sau mắt nhìn

 

Nhân gieo không phải một mình

Mà muôn hạt giống lặng thinh mỗi ngày

 

Có hạt nảy mầm sớm mai

Có hạt ngủ dưới tháng dài năm sâu

 

Thời gian không hứa mau mau

Nhưng luôn giữ trọn nhiệm màu bên trong

 

Cây kia đứng giữa cánh đồng

Bao mùa mưa nắng mới mong quả tròn

 

Ai nhìn khoảnh khắc sớm hôm

Tưởng rằng chẳng có gì còn phía sau

 

Nhưng dòng chảy vẫn nhiệm màu

Âm thầm kết nối trước sau một đời

 

Nhân gieo chẳng đợi lời mời

Chỉ chờ hội đủ đất trời nở hoa

 

Có người vụt sáng chói lòa

Nhưng lòng trống rỗng như là đêm đông

 

Có người lặng lẽ giữa dòng

Mà tâm bình thản như sông lững lờ

 

Quả không chỉ hiện bây giờ

Mà từ muôn thuở đợi chờ bước sang

 

Nhân không đòi hỏi huy hoàng

Chỉ cần bền bỉ âm thầm mà thôi

 

Đừng nhìn một đoạn mà thôi

Mà vội kết luận cuộc đời bất công

 

Vì ta đâu thấy mênh mông

Những gì đã tạo trong dòng thời gian

 

Nhân không thiên vị ai đâu

Chỉ theo quy luật nhiệm màu vận hành

 

Như là hạt giống trên cành

Đủ ngày đủ tháng sẽ thành trái thơm

 

Hiểu rồi lòng bỗng dịu êm

Không còn so sánh hơn kém với đời

 

Ta gieo từng bước thảnh thơi

Mặc cho kết quả đúng thời nở hoa

 

Nhân kia như ánh dương xa

Chậm nhưng chắc chắn lan ra khắp trời

Đời không vội, chỉ con người

Muốn thấy kết quả trong thời khắc nhanh

Hiểu rồi, tâm bỗng an lành

Gieo nhân bền bỉ – quả thành mai sau