HNI 27-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 04: DÒNG THỜI GIAN CỦA NHÂN QUẢ

 

Hôm nay gieo hạt trong lòng

Ngày mai gió thổi nảy mầm xanh tươi

Thời gian lặng lẽ mỉm cười

Âm thầm ghi dấu cuộc đời chúng ta

 

Một lời nói nhẹ thoáng qua

Có khi thành gió bay xa tháng ngày

Một hành động nhỏ hôm nay

Có khi thay đổi mai này rất lâu

 

Con người thường sống vội vàng

Chỉ nhìn khoảnh khắc trước mặt gần thôi

Quên rằng năm tháng xa xôi

Đang gom từng hạt thành đồi tương lai

 

Hạt mưa rơi xuống ban mai

Trăm năm vẫn chảy thành hai dòng sông

Một ngày chăm chỉ, siêng năng

Ngàn ngày góp lại thành công rực rỡ

 

Một ngày lười biếng thờ ơ

Ngàn ngày tích tụ thành bờ tối tăm

Nhân gieo chẳng thấy âm thầm

Nhưng thời gian vẫn âm thầm đơm hoa

 

Hiện tại là quả hôm qua

Tương lai lại chính do ta hôm này

Mỗi ngày một chút đổi thay

Góp thành số phận dựng xây cuộc đời

 

Thời gian chẳng nói nên lời

Nhưng luôn trung thực trả người gieo nhân

Ai gieo hạt giống thiện tâm

Sẽ nghe hạnh phúc âm thầm nở hoa

 

Ai gieo ích kỷ, sân si

Sẽ nghe bão tố quay về trong tim

Đừng vì chưa thấy mà quên

Dòng sông cần cả trăm đêm tích nguồn

 

Đừng vì chậm đến mà buồn

Trái ngọt cần tháng cần mùa chín cây

Thời gian chẳng bỏ ai đâu

Chỉ là quả chín chưa mau tới ngày

 

Hôm nay gieo một điều hay

Mai sau con cháu hưởng đầy bóng mát

Ta đi qua cõi nhân gian

Chỉ mang theo những điều ta đã gieo

Cuộc đời như gió phiêu diêu

Nhưng nhân quả vẫn sớm chiều song hành

Hiểu rồi sống chậm, sống lành

Để mai quả ngọt nở thành mùa xuân