HNI 27-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: NGHIỆP – DẤU CHÂN CỦA HÀNH TRÌNH
Mỗi ngày ta bước qua đời
Tưởng như gió thoảng không lời dấu ghi
Nhưng từng suy nghĩ thầm thì
Đều in vết nhỏ lên khi tháng ngày
Một lời tử tế hôm nay
Mai thành bóng mát trải dài đường đi
Một lần ích kỷ sân si
Mai thành đá sỏi bước đi nặng lòng
Nghiệp không đến từ hư không
Mà từ thói quen chất chồng mỗi ngày
Một lần lười biếng buông tay
Ngàn lần tích tụ thành dây trói mình
Một lần cố gắng lặng thinh
Ngàn lần góp lại thành hình tương lai
Đời như trang giấy trắng dài
Mỗi hành động viết thành bài riêng ta
Không ai ép buộc gần xa
Chính ta vẽ nét đậm nhòa đời mình
Nghiệp như tiếng vọng vô hình
Gọi ta quay lại hành trình đã qua
Ta gieo hạt giống hôm qua
Hôm nay đứng giữa vườn hoa chính mình
Nếu từng oán giận vô tình
Mai nghe lạnh lẽo quanh mình bủa vây
Nếu từng giúp đỡ một ngày
Mai nghe ấm áp bàn tay cuộc đời
Nghiệp không phải chuyện xa vời
Chỉ là thói quen từng thời lặp đi
Một lời nói chẳng nghĩ suy
Có khi theo mãi bước đi tháng năm
Một hành động nhỏ âm thầm
Có khi thay đổi trăm lần tương lai
Hiểu rồi ta chợt mỉm cười
Biết mình đang viết cuộc đời mỗi hôm
Không ai gánh hộ nghiệp riêng
Cũng không ai lấy điều mình đã gieo
Vì đời phản chiếu rất đều
Như gương soi bóng mỗi chiều lặng yên
Hiểu rồi ta sống dịu hiền
Chậm hơn một nhịp, bình yên một phần
Gieo điều tử tế âm thầm
Để mai quả ngọt nở dần quanh ta