HNI 27-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 8: NGẪU NHIÊN HAY NHÂN DUYÊN

 

Ta tưởng đời toàn may rủi

Những điều bất chợt ghé ngang

Một ngày tình cờ gặp gỡ

Tưởng như trời đất sắp sang

 

Người bảo chỉ là duyên số

Gió đưa ta đến cùng đường

Nhưng sau nghìn lần suy ngẫm

Thấy đầy dấu vết nhân duyên

 

Có khi một lần lỡ bước

Lại thành ngã rẽ cuộc đời

Một trang sách vừa mở vội

Lại thành ánh sáng xa xôi

 

Ta gọi điều kia may mắn

Vì chưa hiểu hết căn nguyên

Như đêm nhìn trời sao sáng

Chưa hay vũ trụ xoay liền

 

Một hạt mưa rơi rất nhẹ

Đâu chỉ từ mỗi tầng mây

Bao ngày biển khơi dâng sóng

Bao giờ nắng gió vun đầy

 

Một lần gặp nhau rất vội

Đâu phải vô cớ trên đời

Bao con đường ta đã bước

Mới thành khoảnh khắc hôm nay

 

Ngẫu nhiên như là chiếc bóng

Đi cùng hiểu biết con người

Khi ta chưa nhìn đủ rộng

Tưởng rằng tất cả buông trôi

 

Nhưng khi lòng dần tĩnh lặng

Nhìn sâu từng bước mình qua

Mới hay ngẫu nhiên bé nhỏ

Chỉ là nhân quả đi xa

 

May mắn không từ trời rơi

Mà từ bao ngày chuẩn bị

Cơ hội ghé ngang rất vội

Ai sẵn sàng sẽ giữ khi

 

Cùng một cơn gió đi tới

Người bay, người đứng bên đường

Không phải vì trời thiên vị

Chỉ vì đôi cánh khác thường

 

Ta không điều khiển may rủi

Nhưng gieo hạt giống mỗi ngày

Ngày mai nếu trời mở cửa

Ta còn đủ sức bước ngay

 

Thế giới vừa đầy quy luật

Vừa dành chỗ trống nhiệm màu

Ngẫu nhiên là nơi hạt giống

Bất ngờ nảy mầm rất lâu

 

Hiểu điều này lòng sẽ vững

Không buông xuôi trước mịt mù

Cũng không ảo mơ kiểm soát

Mọi điều trong cõi hư vô

Chỉ cần gieo điều tốt đẹp

Và luôn chuẩn bị hành trang

Khi một ngày duyên gõ cửa

Ta mỉm cười bước nhẹ nhàng.