HNI 27/3

BÀI THƠ Chương 17. Vùng trồng: sâm, lúa đặc sản, thảo dược, cây bản địa

 

(Vùng trồng mở ra giữa đất trời trù phú

Nơi từng tấc đất kể chuyện ngàn đời

Sâm vươn mình từ lòng sâu núi thẳm

Gói tinh hoa của khí thiêng trời đất

Lúa đặc sản chín vàng theo mùa nắng

Hạt dẻo thơm kết tinh giọt mồ hôi

Không chỉ nuôi thân, mà nuôi cả ký ức

Của quê hương và những mùa đã qua

Thảo dược âm thầm xanh nơi sườn dốc

Mang trong mình sức chữa lành dịu êm

Mỗi rễ cây, mỗi cành non bé nhỏ

Là món quà thiên nhiên gửi con người

Cây bản địa đứng vững qua năm tháng

Giữ cân bằng cho đất mẹ yên bình

Không phô trương nhưng đầy giá trị

Gìn giữ nguồn sống cho cả mai sau

Vùng trồng ấy không chỉ là sản xuất

Mà là nơi nuôi dưỡng niềm tin xanh

Nơi con người học cách sống hài hòa

Giữa lợi ích và trách nhiệm lâu dài

Từ sâm quý đến hạt lúa thân quen

Tất cả cùng dệt nên một hệ sinh thái

Một vòng tròn khép kín đầy ý nghĩa

Gieo tự nhiên – gặt giá trị bền lâu