HNI 28-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 12: BÁNH XE LUÂN HỒI

 

Ta đến đời như cơn gió

Không nhớ mình đã qua đâu

Bước chân tìm miền bến cũ

Nghe tim vọng tiếng nghìn sau

 

Một hạt mầm gieo rất khẽ

Đất trời giữ mãi âm thầm

Đến ngày mùa duyên chín đỏ

Quả rơi gọi lại trăm năm

 

Có người sinh ra giàu có

Có người khổ tận kiếp người

Chẳng phải đất trời thiên vị

Chỉ là nhân quả đang rơi

 

Nghiệp như dòng sông chảy mãi

Mang theo ký ức linh hồn

Mỗi kiếp là một bến tạm

Để học thương người, thương hơn

 

Thân này chỉ là áo mượn

Mai kia trả lại bụi trần

Linh hồn thay bao chiếc áo

Vẫn đi tìm ánh dương gần

 

Bao lần sinh rồi lại tử

Bao lần tử lại thành sinh

Bánh xe quay hoài không nghỉ

Cho đến khi sáng tâm linh

 

Có khi làm thân cỏ dại

Có khi làm cánh chim trời

Có khi làm người bé nhỏ

Để học hai chữ “con người”

 

Khổ đau không là trừng phạt

Chỉ là bài học nhiệm màu

Dạy ta biết thương giọt lệ

Biết nhìn nhau thật nhiệm mầu

 

Hạnh phúc cũng là bài học

Dạy ta sẻ chia cho đời

Giữ lòng không vương kiêu ngạo

Giữa bao tiếng gọi xa xôi

 

Khi tham sân si còn đó

Bánh xe vẫn cứ xoay vòng

Khi tâm bình yên tỉnh thức

Luân hồi khép lại dòng sông

 

Ngày nào ta thôi tìm kiếm

Ngoài kia ảo mộng xa xăm

Ngày nào quay về bên trong

Cửa trời mở giữa lặng thầm

 

Hành trình dài hơn ta nghĩ

Kiếp người chỉ một trang thôi

Nhưng từng trang đều cần thiết

Để thành cuốn sách cuộc đời

 

Nếu hôm nay còn lạc bước

Xin đừng tuyệt vọng nghe không

Mỗi lần ngã là một bước

Đưa ta gần bến hư không

 

Rồi một ngày ta sẽ hiểu

Không còn sợ hãi sinh tử

Chỉ còn bình yên tĩnh lặng

Như trời xanh giữa sương mù

Bánh xe luân hồi khép lại

Khi tâm đã sáng như gương

Linh hồn trở về nguồn cội

Tan vào vĩnh cửu yêu thương.