HNI 28-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 13: ÁNH SÁNG PHÁN XÉT

 

Đời người như áng mây bay

Trôi qua năm tháng đong đầy buồn vui

Có khi lạc bước giữa đời

Tưởng mình mạnh mẽ hóa rơi yếu mềm

 

Thiện là hạt giống êm đềm

Gieo trong tim đất nảy mầm yêu thương

Ác là bóng tối ven đường

Khi ta quay mặt bỏ quên lương tri

 

Không ai sinh đã lỗi lầm

Cũng không ai trọn muôn phần tinh khôi

Giữa dòng nhân thế nổi trôi

Con tim lựa chọn sáng soi lối về

 

Có khi ta lạc cơn mê

Chạy theo danh lợi quên lời chân tâm

Đến khi đêm xuống âm thầm

Mới nghe lương thức thì thầm gọi tên

 

Một lời dối trá nhẹ tênh

Cũng gieo gợn sóng trong miền nội tâm

Một lần giúp đỡ âm thầm

Lại như ngọn lửa sưởi lòng thế gian

 

Thiên đường chẳng ở xa xăm

Bắt đầu từ những âm thầm yêu thương

Hỏa ngục không phải đoạn trường

Mà là trống vắng khi lòng lạnh băng

 

Ngày kia khi bóng chiều tàn

Ta mang theo hết muộn màng đã qua

Không tiền bạc, chẳng vinh hoa

Chỉ còn tình nghĩa thật thà theo chân

 

Phán xét không phải xa gần

Mà là ánh sáng trong ngần lương tri

Mỗi khi ta sống ích kỷ

Là thêm bóng tối phủ che tâm hồn

 

Mỗi khi ta biết sẻ chia

Là thêm một ánh sao khuya sáng trời

Thiện – ác cách một ý thôi

Nhưng gieo số phận suốt đời mai sau

 

Ai rồi cũng phải qua cầu

Thời gian khép lại nhiệm màu kiếp nhân

Điều còn ở lại vĩnh hằng

Chỉ là tình yêu ta dành cho nhau.

 

Và khi trang cuối khép đời

Ta nghe tiếng gió trả lời bình yên

Không còn oán hận muộn phiền

Chỉ còn ánh sáng dịu hiền bao dung

Những điều tốt nhỏ vô cùng

Lại thành hạt giống nở bùng mai sau

Dẫu đi qua bể dâu sâu

Tình người vẫn giữ nhịp cầu nhân gian