HNI 28-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 14: LUẬT TRỜI TRONG MỖI BƯỚC CHÂN

 

Giữa trời cao có luật trời

Mỗi người gieo hạt cuộc đời của ta

 

Không ai trốn khỏi ánh nhìn

Dù trong đêm vắng hay bình minh sang

 

Hai thiên thần đứng lặng im

Ghi từng ý nghĩ lặng thầm trong tim

 

Một bên ghi ánh điều lành

Một bên giữ bóng mong manh lỗi lầm

 

Chỉ cần khởi một ý ngay

Đã thành hạt giống mai này trổ hoa

 

Thiện lương gieo giữa phong ba

Ngày kia vẫn nở hiền hòa an yên

 

Khi người lạc bước sai đường

Cửa tha thứ vẫn mở thương gọi về

 

Giọt ăn năn hóa mưa mềm

Rửa bao bụi cũ phủ thêm cuộc đời

 

Giàu nghèo cũng chỉ thử thôi

Xem ai giữ được lòng người sáng trong

 

Khó khăn như gió mùa đông

Dạy ta nhóm lửa ấm nồng niềm tin

 

Không điều thiện nào mất đâu

Chỉ đang chờ buổi sáng thật nở hoa

 

Im lặng giúp một người xa

Trời cao vẫn biết lòng ta thế nào

 

Cho đi chẳng đợi tiếng khen

Phúc lành tự đến dịu êm cửa nhà

 

Thời gian chảy tựa dòng sông

Mang bao câu chuyện về trong lặng thầm

 

Ngày phán xét gọi tên ta

Không còn che giấu điều ta đã làm

 

Khi màn bí mật rơi dần

Sự thật đứng đó sáng ngần như sao

 

Thiên đàng mở lối nhiệm màu

Cho người giữ trọn trước sau tấm lòng

 

Địa ngục cũng chỉ bóng đêm

Cho ai lạc bước quên thêm ánh trời

 

Cuộc đời như chuyến hành trình

Mỗi ngày là một trang kinh viết dần

Hạt lành gieo giữa nhân gian

Sẽ thành bóng mát vô vàn mai sau

Tin vào luật sáng nhiệm mầu

Ta đi vững bước qua cầu thời gian

Đêm dài rồi cũng tàn thôi

Bình minh thức dậy gọi mời bình an

Giữ tâm như ngọn đèn vàng