HNI 28-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 16:SỐNG THUẬN DÒNG ĐẠO

 

Dòng sông lặng lẽ trôi đi

Không tranh biển rộng vẫn về đại dương

Cánh chim chẳng vội lên đường

Gặp cơn gió thuận bay vươn bầu trời

Mây trôi chẳng hẹn một lời

Mà che mát cả một thời nắng hanh

 

Cây rừng lặng lẽ lớn xanh

Không hề vội vã vẫn thành bóng cao

 

Người đời hấp tấp lao xao

Chạy theo danh vọng bạc màu tháng năm

 

Càng tranh càng thấy xa xăm

Càng mong nắm giữ càng lầm lạc thêm

 

Đêm dài học cách lặng im

Nghe lòng mình thở dịu êm từng ngày

 

Buông không phải bỏ đôi tay

Mà thôi níu kéo những điều không nên

 

Nước mềm mà thắng đá bền

Không cần gồng sức vẫn bền tháng năm

 

Ai hiểu lẽ sống âm thầm

Mới hay đơn giản là mầm bình yên

 

Sống chậm nghe gió ngoài hiên

Nghe mưa kể chuyện dịu hiền đêm sâu

 

Chẳng cần phải đứng thật cao

Chỉ cần vững bước trước sau vẹn lòng

 

Cỏ mềm vẫn sống qua đông

Bão giông đi qua vẫn xanh nụ cười

 

Người khôn biết lùi một bước

Để đường phía trước rộng dài hơn ra

 

Một lời nhường nhịn chan hòa

Hơn ngàn tranh thắng hóa ra muộn phiền

 

Đời người như chiếc lá nghiêng

Thuận theo chiều gió bình yên cuối mùa

 

Không tranh ánh nắng ban trưa

Vẫn vàng rực rỡ khi vừa thu sang

 

Sống như giọt nước dịu dàng

Đi đâu cũng giữ trong ngần bản thân

 

Khi thôi gồng gánh nặng trần

Tâm như mặt nước dần dần lặng yên

 

Không cần hơn thiệt đảo điên

Chỉ cần sống trọn từng miền hôm nay

Trời cao chẳng nói điều hay

Chỉ cho ta thấy đổi thay bốn mùa

Xuân về hoa nở đong đưa

Thu sang lá rụng như vừa buông tay

Hiểu đời sau những tháng ngày

Hóa ra hạnh phúc ở ngay bên mình

Sống như ngọn gió vô hình

Đi qua mà vẫn nghĩa tình còn đây

Buông mà chẳng phải là rơi

Thuận theo Đạo sống thảnh thơi an lành