HNI 29-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 27: THẾ GIỚI BẮT ĐẦU TỪ MỘT Ý NGHĨ

 

Một ý nghĩ rơi vào buổi sớm

Như hạt mưa chạm mặt hồ yên

Gợn sóng lan đi không tiếng động

Nhưng bờ xa đã đổi màu

 

Ta tưởng thế giới ngoài kia rộng lớn

Mà quên một vũ trụ trong đầu

Mỗi niềm tin là một mặt trời nhỏ

Đang âm thầm đốt sáng đời nhau

 

Có người nhìn đêm thành vực thẳm

Có người nhìn đêm hóa ngân hà

Cùng một bầu trời treo lơ lửng

Mà hai số phận rẽ đôi xa

 

Ý nghĩ là chiếc chìa khóa mỏng

Mở cửa ngục tù hay vườn hoa

Một lời tự nhủ như ngọn lửa

Đủ sưởi ấm cả đời người ta

 

Ta gọi thành công là kết quả

Mà quên nguyên nhân rất mong manh

Chỉ là một lần tin mình đủ sức

Bước thêm một bước khỏi sợ hãi quanh mình

 

Có giấc mơ nằm yên nhiều năm

Chỉ vì thiếu một lời bắt đầu

Có hành trình chưa từng tồn tại

Vì trái tim chưa dám gật đầu

 

Thế giới đâu chỉ bằng vật chất

Mà bằng nghĩa ta gán cho đời

Một cơn mưa có thể là tai họa

Cũng có thể là khúc hát trời

 

Khi ta tin bình minh sẽ tới

Bóng đêm cũng dịu lại phía sau

Khi ta nghĩ mình là hạt cát

Biển lớn liền dâng sóng rất cao

 

Một ý nghĩ gieo thành hành động

Hành động nở thành tháng năm dài

Tháng năm kết thành hình số phận

Như con sông lặng lẽ chảy hoài

 

Ai bảo tương lai là định mệnh

Khi ngày mai được viết hôm nay

Từng suy nghĩ như viên gạch nhỏ

Xây lâu đài giữa gió heo may

 

Có người sống trong căn phòng tối

Nhưng mang theo cả bầu trời xanh

Có người đứng giữa miền nắng rực

Mà lòng như lạc giữa rừng quanh

Thế giới bắt đầu từ bên trong

Nơi im lặng vẫn đầy chuyển động

Một ý nghĩ thôi — như hạt giống

Đủ nở thành cả cánh rừng mênh mông