HNI 29-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 29: Ý NGHĨ VIẾT NÊN NGÀY MAI

 

Một ý nghĩ khẽ chạm bình minh

Như giọt nắng rơi trên mặt lá

Không tiếng động, không hình dáng rõ

Mà đổi thay cả đời ta

 

Ta tưởng đời là dòng sông lớn

Cuốn ta đi chẳng thể quay đầu

Nhưng quên rằng nơi nguồn sâu thẳm

Có dòng suối bắt đầu từ đâu

 

Ý nghĩ nhỏ như làn khói mỏng

Bay lên giữa buổi chiều yên

Nhưng khi gặp gió thành giông bão

Có thể làm chuyển động bình nguyên

 

Ta từng sợ một điều chưa đến

Rồi tự dựng chiếc lồng quanh mình

Nỗi sợ lớn dần theo năm tháng

Khóa giấc mơ thành bóng lặng thinh

 

Có khi chỉ cần tin một chút

Cánh cửa đời đã mở rất xa

Một bước đi từ niềm hy vọng

Dẫn con đường đến tương lai

 

Thế giới rộng không bằng suy nghĩ

Bởi mọi con đường bắt đầu trong tâm

Một hạt mầm gieo nơi ý thức

Có thể thành rừng lớn âm thầm

 

Khi ta nghĩ mình là hạt cát

Biển cuộc đời dâng sóng bủa vây

Khi ta biết mình là ngọn lửa

Đêm dài cũng hóa ban ngày

 

Ý nghĩ là bàn tay vô hình

Vẽ tương lai trên nền quá khứ

Mỗi niềm tin là một chiếc lá

Kết thành rừng của đời người

 

Nếu hôm nay ta gieo hy vọng

Ngày mai trời sẽ nở hoa xanh

Nếu hôm nay ta gieo bóng tối

Đường tương lai sẽ phủ mong manh

Hãy lắng nghe dòng tâm yên tĩnh

Nơi bắt đầu mọi chuyến đi xa

Bởi ý nghĩ – dù mong manh nhất

Vẫn viết nên số phận đời ta