HNI 30-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 38: NIỀM TIN VÀ HẠT GIỐNG

 

Trong lòng người có khu vườn nhỏ

Nơi giấc mơ âm thầm nảy mầm

Một ý nghĩ như tia nắng sớm

Gọi bình minh thức dậy âm thầm

 

Ta hình dung bầu trời rất rộng

Nơi ước mơ bay mãi không ngừng

Niềm tin giống như cơn gió nhẹ

Đẩy con thuyền rời bến mông lung

 

Luật hấp dẫn như lời thì thầm

Rằng điều ta nghĩ sẽ tìm ta

Nếu tâm trí luôn đầy ánh sáng

Cuộc đời cũng bớt những phong ba

 

Nhưng khu vườn không tự xanh tốt

Chỉ nhờ mơ mà chẳng gieo trồng

Hạt giống cần bàn tay chăm sóc

Cần mưa rơi và nắng ấm nồng

 

Nhân quả dạy điều rất giản dị

Gieo hạt nào sẽ mọc hạt kia

Đường dài cần bước chân bền bỉ

Chứ không chỉ nhìn gió bay xa

 

Niềm tin mở ra cánh cửa mới

Hành động dẫn lối ta bước vào

Ước mơ không chỉ là ánh lửa

Mà là hành trình rất dài sau

 

Có người mơ về miền thành đạt

Nhưng ngại ngần trước bước chân đầu

Có người tin bầu trời rộng lớn

Nhưng chưa từng đi hết con đường

 

Nếu chỉ mơ mà không hành động

Thì giấc mơ ngủ mãi trong tim

Nếu chỉ làm mà không tin tưởng

Con đường dài cũng dễ lặng im

 

Khi niềm tin gặp bàn tay thật

Hạt giống bắt đầu hóa thành cây

Khi ước mơ gặp ngày lao động

Hoa sẽ nở ở một ngày này

 

Luật hấp dẫn là ngọn đuốc sáng

Luật nhân quả là bước chân đi

Một bên thắp lên nguồn hi vọng

Một bên bền bỉ chẳng rời đi

 

Ta cần cả bầu trời lẫn đất

Cả ánh sáng lẫn những cơn mưa

Cả ước mơ lẫn ngày mệt mỏi

Cả hôm nay và cả ngày xưa

 

Mỗi suy nghĩ là một hạt giống

Mỗi hành động là một dòng sông

Chảy qua tháng năm dài rộng lớn

Đưa con người đến bến mênh mông

Đừng chờ phép màu rơi xuống mãi

Hãy tự mình gieo lấy bình minh

Vì cuộc đời luôn công bằng lắm

Cho người dám bước với niềm tin.