HNI 30-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 39 – XÂY DỰNG CỘNG ĐỒNG DỰA TRÊN LUẬT NHÂN QUẢ

 

Một hạt mầm rơi xuống giữa đất người

Không ai biết ngày mai thành khu rừng

Nhưng đất tốt sẽ âm thầm nuôi dưỡng

Và mưa trời sẽ lặng lẽ tưới xanh

 

Cộng đồng bắt đầu từ điều rất nhỏ

Một nụ cười, một lời nói chân thành

Một bàn tay chìa ra khi người ngã

Một tấm lòng không tính toán thiệt hơn

 

Người ta gặp nhau không chỉ vì lợi ích

Mà vì tin điều tử tế sẽ sinh sôi

Tin rằng gieo đi rồi sẽ nhận lại

Dù hành trình có thể rất xa xôi

 

Có những ngày chẳng ai thấy kết quả

Hạt giống nằm yên dưới lớp đất sâu

Nhưng lòng tốt chưa bao giờ mất tích

Nó chỉ đang chuẩn bị nở thành hoa

 

Một người tốt làm sáng thêm một góc phố

Mười người tốt làm ấm cả khu nhà

Trăm người tốt làm đổi thay thành phố

Nghìn người tốt viết lại chuyện ngày mai

 

Cộng đồng lớn lên từ niềm tin nhỏ

Niềm tin lớn lên từ những việc làm

Không khẩu hiệu nào mạnh bằng hành động

Không lời thề nào mạnh bằng thời gian

 

Khi ta cho đi mà không đòi hỏi

Ta vô tình mở cửa của tương lai

Vì cuộc đời có cách riêng trả lại

Những gì ta gửi gắm giữa nhân gian

 

Có người hỏi: cho đi rồi được gì?

Được một cộng đồng đứng bên khi vấp ngã

Được những bàn tay nâng ta dậy

Khi cuộc đời bất chợt hóa phong ba

 

Nhân quả không ồn ào như tiếng sóng

Nhưng bền bỉ như mạch nước ngầm sâu

Nó chảy mãi qua bao nhiêu thế hệ

Nuôi những khu rừng xanh đến bạc đầu

 

Một cộng đồng không xây bằng gạch đá

Mà xây bằng tin tưởng lẫn yêu thương

Không cần tường cao hay cổng lớn

Chỉ cần trái tim biết mở đường

 

Rồi một ngày ta nhìn quanh và hiểu

Những hạt mầm xưa đã hóa thành cây

Khu rừng lớn từ những điều rất nhỏ

Từ những lần ta chọn sống vì nhau

Và tương lai bắt đầu từ hôm nay.