PHẦN I: KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI (Chương 1 – 10) 

 1. Nửa gang tay – biểu tượng của đời người.
 2. Cát bụi và hơi thở – điều mong manh nhất.
 3. Ảo tưởng về sự lâu dài.
 4. Từ sinh đến tử tử – vòng tròn hữu hạn.
 5. Niềm vui ngắn ngắn – ánh sáng vĩnh hằng.
 6. Henryle – Lê Đình Hải và học nhân sinh.
 7. Khi thời gian chỉ là một nốt nhạc.
 8. Sống khoảnh khắc khắc – sống như vô hạn.
 9. Giá trị đời người nằm ở xin biết ơn.
 10. Người ngắn, ánh sáng có thể vô biên.

PHẦN II: TỘI CỦA VÔ ƠN (Chương 11 – 20)
 11. Vô ơn – căn bệnh của linh hồn.
 12. Khi vô ơn nhỏ tăng thành vực.
 13. Người phạt có giới hạn, phạt vô biên.
 14. Vô ơn cha mẹ – kiện phản gốc rễ.
 15. Vô ơn thầy cô – đoạn tuyệt tri thức.
 16. Vô ơn bằng quyền sở hữu –Từ chối bỏ nhân nghĩa.
 17. Vô ơn quê hương – tự chối bỏ chính mình.
 18. Vô ơn nhân loại – trùm bóng tối bao.
 19. Vô ơn và kết quả – sớm hay muộn cũng đến.
 20. Trời ghi nhận từng hạt vô ơn.

PHẦN III: TRIẾT HỌC HNI – HCOIN VỀ BIẾT ƠN (Chương 21 – 30)
 21. HNI: Học – Nhân – Ích, ba ngọn cột sáng.
 22. Hcoin – đồng tiền của hành động tử tế.
 23. Khi phần thưởng được nhân lên theo lũy thừa.
 24. Hành động tốt – ánh sáng bất diệt.
 25. Vô ơn – bóng tối cũng nhân lên.
 26. Niềm tin và công việc bằng lượng tử.
 27. Biết ơn là gốc của nhân cách.
 28. Triết học ánh sáng của Henryle – Lê Đình Hải.
 29. HNI – Hcoin trong giáo dục nhân sinh.
 30. Mỗi đồng Hcoin là một ánh sáng.

PHẦN IV: HÀNH TRÌNH BIẾT ƠN (Chương 31 – 40)
 31. Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn.
 32. Biết ơn thầy cô – ngọn đèn tri thức.
 33. Biết ơn bạn bè – tấm kính nhân nghĩa.
 34. Biết ơn quê hương – gốc rễ và thịt.
 35. Biết ơn nhân loại – con đường toàn cầu.
 36. Biết ơn thiên nhiên – vòng ôm của sự sống.
 37. Biết phước cảnh – thử làm điều lớn.
 38. Biết ơn thời gian – thước đo của ý nghĩa.
 39. Biết ơn sự ngắn gọn – nửa gang tay quý giá.
 40. Biết ơn ánh sáng – món quà của Trờ