HNI 31-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: VÀNG XANH CỦA THỜI GIAN
Trong lòng đất ngủ một mùi hương
Không vội vã gọi tên mình trước gió
Nó chờ nắng, chờ mưa, chờ năm tháng
Để lớn lên thành bí mật của rừng
Không rực rỡ như vàng nơi phố thị
Không sáng lên bằng ánh lửa phù hoa
Chỉ âm thầm tích từng giọt nắng
Trong thớ gỗ màu thời gian
Cây đứng lặng giữa nghìn cơn bão
Rễ ôm sâu từng lớp đất im lìm
Gió đi qua mang theo câu chuyện cũ
Hương ở lại giữ ký ức cho rừng
Người xưa gọi đó là vàng xanh
Vàng của lá, của gió và của đất
Vàng của sự kiên nhẫn không tiếng nói
Nhưng đủ làm rung động cả nhân gian
Một khúc gỗ mang theo hàng chục năm
Mang cả mùa khô, mùa mưa, mùa nhớ
Mang bước chân chim qua tán lá
Và giấc ngủ dài của núi non
Có khi cả đời người chưa kịp thấy
Ngày cây tỏa hương trong nắng chiều
Nhưng vẫn gieo mầm nơi đất đỏ
Bởi tin ngày mai sẽ có người nhận hương
Những con đường thương nhân xa xưa
Đã từng đổi vàng lấy mùi gỗ ấy
Lạc đà đi qua sa mạc mênh mông
Chở theo cả giấc mơ phương Đông
Trong cung điện vang tiếng chuông chiều
Khói hương bay như lời nguyện ước
Vua chúa ngủ trong mùi trầm ấm
Như ngủ trong lòng của đất trời
Hương không nói nhưng lòng người hiểu
Một chút thôi cũng đủ bình yên
Giữa bao nhiêu tham vọng ồn ào
Hương nhắc người nhớ về tĩnh lặng
Có những đêm thành phố không ngủ
Ánh đèn thay thế ánh trăng xưa
Một que hương cháy trong căn phòng nhỏ
Đủ làm sống lại cả rừng sâu
Thời gian chảy qua từng thớ gỗ
Như sông dài chảy giữa tâm hồn
Chỉ những gì đủ lâu mới thơm
Chỉ những gì đủ sâu mới bền
Cây dạy người bài học kiên nhẫn
Dạy cách lớn lên trong im lặng
Dạy cách cho đi mà không đòi hỏi
Dạy cách sống chậm giữa cuộc đời nhanh
Vàng có thể mất theo biến động
Nhưng hương còn ở lại trong tim
Một mùi thơm đi qua thế kỷ
Không cần ánh sáng vẫn lung linh
Ai bước vào rừng khi sương sớm
Sẽ hiểu vì sao đất trời dịu dàng
Vì nơi đó có những linh hồn cây
Đang viết thơ bằng mùi hương của gió.