HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KHÓI TRẦM TRÊN NGỰ ĐIỆN
Giữa đại điện vàng son tĩnh lặng
Một làn khói mỏng bay lên cao
Không tiếng nhạc mà lòng vẫn lắng
Không lời nói mà đủ uy nghi nào
Ngai vàng đứng giữa mùi trầm ấm
Như ngọn núi giữa biển mây xa
Mỗi bước chân đi qua thềm đá
Đều nhẹ dần như sợ gió qua
Hương không thấy mà người đều biết
Vị quyền uy tỏa khắp cung thành
Chỉ cần bước qua cánh cửa ấy
Tim tự nhiên học cách yên lành
Người xưa đốt trầm trước khi thiết triều
Không phải để phô trương giàu sang
Mà để nhắc lòng người cầm quyền
Rằng quyền lực phải đi cùng tĩnh lặng
Khói trầm bay như lời nhắc nhỏ
Mọi vinh quang rồi cũng tan thôi
Chỉ có đức hạnh còn ở lại
Như mùi hương ở mãi trong đời
Đêm hoàng cung chìm trong tĩnh mịch
Một que hương cháy suốt canh dài
Ngoài kia gió đi qua tường ngọc
Trong này hương ở lại cùng ai
Giấc ngủ vua không cần nhung lụa
Chỉ cần hương trầm rất dịu êm
Để mọi lo toan tan như khói
Trôi về phía những vì sao đêm
Thư phòng sáng bằng ngọn đèn nhỏ
Trang sách mở như cánh rừng sâu
Khói hương bay quanh từng con chữ
Đưa tâm trí đi rất nhiệm màu
Có những câu thơ sinh từ khói
Có bản nhạc thức dậy từ hương
Có những ý nghĩ thành lịch sử
Trong một đêm rất đỗi bình thường
Người quý tộc không khoe vàng bạc
Chỉ giữ hương trong mỗi căn phòng
Ai bước vào đều nghe tĩnh tại
Như đứng trước một khoảng trời trong
Ngoại giao xưa không cần nhiều lời
Một khối trầm đủ thay ngàn ý
Hương trở thành lời chào im lặng
Mà hai bờ chiến tuyến hiểu nhau
Bao vương triều rồi cũng qua đi
Tường thành cũ hóa thành di tích
Chỉ còn lại trong trang sử cũ
Một làn hương bay mãi không rời
Hôm nay giữa đời thường ồn ã
Ai đốt trầm trong góc phòng nhỏ
Cũng đang nối lại sợi chỉ xưa
Giữa con người và thời vương giả.