HNI 03-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 18: RỪNG TRẦM – LÁ PHỔI TÂM LINH CỦA TRÁI ĐẤT

 

Rừng gọi tên con bằng hương trầm rất khẽ

Một làn gió đi qua mang theo lời cổ xưa

Từ thuở con người còn biết cúi đầu trước đất

Biết thắp một nén nhang thay lời biết ơn.

 

Có những khu rừng không chỉ là cây

Mà là ký ức của hành tinh xanh

Nơi từng chiếc lá giữ lại hơi thở

Của triệu triệu linh hồn đã đi qua.

 

Trầm lớn lên trong tĩnh lặng

Như người hiền học cách im lặng để hiểu đời

Vết thương thân cây trở thành phép màu

Như nỗi đau hóa thành ánh sáng.

 

Rừng không nói nhưng rừng luôn nhớ

Nhớ dấu chân thú hoang dưới tầng lá ẩm

Nhớ tiếng mưa rơi qua ngàn năm không nghỉ

Nhớ cả tiếng người từng cầu nguyện trong đêm.

 

Khi thế giới chạy nhanh bằng động cơ và khói

Rừng vẫn thở bằng nhịp chậm của đất

Mỗi tán cây là một lá phổi mở rộng

Hít vào nỗi mệt mỏi của nhân gian.

 

Trầm cháy lên không phải để tỏa khói

Mà để đánh thức những điều ngủ quên

Hương bay lên như lời nhắc nhở

Rằng con người từng rất gần trời.

 

Giữa thành phố ánh đèn không ngủ

Có ai nghe tiếng rừng gọi mình không

Có ai nhớ mùi đất sau cơn mưa

Hay tiếng suối chảy như lời ru cổ tích.

 

Rừng cho đi mà chưa từng đòi hỏi

Chỉ mong con người học lại cách biết ơn

Một nhành cây cũng là một phép màu

Một mầm xanh cũng là một lời cầu nguyện.

 

Trầm không sinh ra từ bình yên

Mà từ vết thương biết cách chữa lành

Như trái tim người sau giông bão

Biết yêu thương sâu sắc hơn.

 

Nếu một ngày rừng thôi thở

Bầu trời sẽ quên cách xanh

Biển sẽ quên cách hát

Và gió sẽ quên đường về.

 

Rừng giữ nước cho những dòng sông

Giữ đất cho những mùa gieo hạt

Giữ mây cho những cơn mưa

Giữ người cho chính loài người.

 

Một khu rừng mất đi là một phần ký ức

Một cánh chim mất tổ là một khúc nhạc buồn

Một gốc trầm ngã xuống

Là một lời cầu nguyện dang dở.

 

Nhưng rừng vẫn tin vào con người

Tin vào bàn tay biết trồng lại hy vọng

Tin vào những đứa trẻ chưa kịp lớn

Sẽ học cách yêu cây như yêu mẹ.

 

Ngày ta trồng một mầm trầm nhỏ

Là ngày ta trồng lại niềm tin

Ngày ta cúi xuống chạm vào đất

Là ngày ta đứng gần bầu trời hơn.

 

Rừng trầm không chỉ là tài sản

Mà là linh hồn của hành tinh

Một ngôi đền không tường không mái

Mở cửa cho tất cả chúng sinh.

 

Hãy đi chậm khi bước vào rừng

Hãy nói khẽ như trước một lời nguyện

Vì mỗi thân cây là một sinh mệnh

Mỗi cơn gió là một lời kinh.

Khi khói trầm bay lên trong tĩnh lặng

Ta nghe tiếng đất thở rất sâu

Và trong khoảnh khắc mong manh ấy

Ta biết mình vẫn thuộc về nhau.