HNI 03-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 19: HƯƠNG CHỮA LÀNH

 

Từ thân cây bị thương, hương bắt đầu lên tiếng

Một giọt nhựa âm thầm học cách trở thành ánh sáng

Ngàn năm đất rừng giữ kín lời thở của trầm

Để một ngày con người tìm thấy bình an

 

Có thứ thuốc không nằm trong hình dáng viên nén

Chỉ là làn khói mỏng bay qua ký ức

Chỉ là mùi hương chạm vào vùng sâu nhất

Nơi trái tim đã quên cách nghỉ ngơi

 

Khi khí trong người lạc lối

Hương tìm đường dẫn nó trở về

Khi hơi thở trở nên ngắn ngủi

Khói trầm kéo dài nhịp sống

 

Một hơi hít vào

Nghe lồng ngực mở ra như cửa sổ

Một hơi thở ra

Nghe nỗi lo rơi xuống nền đất

 

Có những cơn đau không hình dạng

Trầm biết cách gọi tên chúng

Có những nỗi buồn không ngôn ngữ

Trầm biết cách lắng nghe

 

Đêm mất ngủ trải dài như sa mạc

Một nén hương trở thành ốc đảo

Tâm trí thôi chạy trốn chính mình

Và học lại cách ngồi yên

 

Từng sợi khói là lời cầu nguyện

Từng làn hương là một nhịp thiền

Giữa ồn ào của thế giới

Một khoảng lặng nở hoa

 

Người xưa gọi đó là hành khí

Người nay gọi là chữa lành

Tên gọi thay đổi theo thời đại

Nhưng bình an vẫn cùng một lối về

 

Hương ấm như bàn tay của đất

Đặt lên vùng lạnh trong tim

Những nơi gió mùa đã đi qua

Bỏ lại mùa đông rất dài

 

Trầm không vội vàng chữa bệnh

Trầm chỉ nhắc cơ thể nhớ

Rằng nó từng biết cách cân bằng

Rằng nó từng biết cách khỏe mạnh

 

Khi nhịp sống quá nhanh

Hương dạy ta đi chậm

Khi suy nghĩ quá ồn

Hương dạy ta im lặng

 

Trong khoảnh khắc khói tan

Không còn ranh giới giữa ngoài và trong

Chỉ còn một người đang thở

Và một mùi hương đang lắng nghe

 

Có lẽ chữa lành không phải phép màu

Chỉ là hành trình quay về

Về nơi cơ thể và tâm trí

Cuối cùng nhận ra nhau

Và giữa thế gian đầy thuốc men

Một làn hương mỏng vẫn thì thầm

Rằng sự sống luôn biết tự chữa

Khi con người học cách bình an