HNI 03-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 20: HƯƠNG ĐÀN CỦA SỰ CHỮA LÀNH

 

Có một mùi hương không cần lời giải thích

Chỉ cần hít vào, trái tim đã dịu lại

Từ những ngôi đền cổ xưa của Ấn Độ

Hương đàn đi qua hàng nghìn năm lịch sử

 

Nó không vội vàng như gió

Không rực rỡ như hoa

Nó ở đó, lặng lẽ

Như một người thầy không cần lên tiếng

 

Người xưa nói cơ thể là ngôi đền

Tâm trí là bầu trời bên trong

Và hương thơm là chiếc chìa khóa

Mở cánh cửa vô hình của bình an

 

Khi hơi thở chạm vào mùi đàn

Nhịp tim bỗng chậm lại

Những cơn sóng suy nghĩ

Dần tan như sương buổi sớm

 

Có phải ký ức đã ngủ quên

Được đánh thức bằng mùi hương cổ xưa

Hay chính linh hồn ta

Nhận ra con đường trở về

 

Trong căn phòng thiền tĩnh lặng

Khói hương vẽ những vòng tròn vô hình

Như thời gian đang quay chậm

Như thế giới vừa dừng lại một nhịp

 

Những lo âu rơi xuống

Như chiếc lá rời cành

Không tiếng động

Không lời từ biệt

 

Chỉ còn lại hơi thở

Chỉ còn lại khoảnh khắc

Chỉ còn lại chính ta

Và sự yên bình chưa từng mất đi

 

Đàn hương không chữa mọi vết thương

Nhưng dạy ta cách buông nhẹ

Không xóa mọi nỗi buồn

Nhưng dạy ta cách nhìn sâu

 

Có những cơn đau cần thời gian

Có những giọt nước mắt cần chảy

Và có những linh hồn cần một mùi hương

Để biết rằng mình vẫn đang được ôm ấp

Giữa thế giới quá nhiều tiếng ồn

Một làn hương mỏng manh

Lại có thể mạnh mẽ đến vậy

Khiến tâm trí cúi đầu lắng nghe

Có lẽ chữa lành không phải phép màu

Chỉ là hành trình trở về tự nhiên

Khi cơ thể nhớ cách thở

Khi trái tim nhớ cách bình yên

Và trong khoảnh khắc ấy

Ta hiểu vì sao người xưa nói

Hương đàn là lời cầu nguyện

Bay lên từ chính hơi thở con người