HNI 04-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 26: MÙI HƯƠNG VÀ NHỮNG SÓNG NGẦM TÂM TRÍ

 

Có những điều không nhìn thấy được

Nhưng vẫn chạm sâu vào trái tim

Một làn hương đi qua buổi sáng

Mà ký ức bỗng thức dậy lặng im

 

Ta chưa kịp gọi tên cảm xúc

Mà lòng đã dịu lại từ lâu

Chỉ là một hơi thở rất khẽ

Cũng đủ làm ngày mới nhiệm màu

 

Mùi hương không cần lời giải thích

Không cần lý lẽ hay câu từ

Nó đi thẳng vào miền vô thức

Nơi trái tim còn rất ngây thơ

 

Một chút trầm làm lòng chậm lại

Một chút gỗ làm thấy bình yên

Một chút hoa làm tim mềm lại

Một chút cam làm trí vươn lên

 

Ta cứ nghĩ mình đang suy nghĩ

Nhưng cảm xúc đã đến từ trước

Não bộ chưa kịp lên tiếng nói

Trái tim đã đổi hướng con đường

 

Có khi chỉ một mùi rất nhỏ

Đưa ta về những buổi xa xôi

Tiếng mẹ gọi chiều mưa năm ấy

Vẫn còn nguyên hơi ấm bên đời

 

Ký ức ngủ trong từng tế bào

Chỉ đợi mùi hương khẽ đánh thức

Một làn khói bay qua rất nhẹ

Mà cả bầu trời cũ quay về

 

Ta hiểu vì sao nơi thân thuộc

Luôn có mùi của sự bình an

Ngôi nhà không chỉ là mái ngói

Mà là hương ấm giữa thời gian

 

Trong căn phòng thoảng mùi dịu nhẹ

Nhịp tim cũng học cách chậm hơn

Những lo âu dần buông vai xuống

Những muộn phiền khẽ hóa mây sương

 

Cơ thể hiểu điều mà ta quên

Rằng bình yên cần được nuôi dưỡng

Không phải bằng những điều to lớn

Mà bằng từng hơi thở rất thường

 

Mùi hương mở cánh cửa vô hình

Cho tâm trí bước vào tĩnh lặng

Một con đường không cần bản đồ

Mà vẫn tìm thấy miền sâu thẳm

 

Ta hít vào những ngày dịu lại

Ta thở ra những nỗi muộn phiền

Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn ngủi

Đủ làm thế giới hóa bình yên

 

Có những không gian rất lạ

Nhưng chỉ cần hương ấm lan ra

Con người bỗng trở nên gần gũi

Như đã quen từ thuở rất xa

Hương thơm dạy ta điều giản dị

Muốn chữa lành hãy bắt đầu từ

Một căn phòng đầy hơi thở mới

Một tâm hồn học cách nghỉ ngơi

Ta không nhìn thấy điều đang đổi

Nhưng trái tim biết rõ từng giờ

Một làn hương đi qua rất nhẹ

Mà bình yên ở lại không ngờ