HNI 04-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 29: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG MIỀN HƯƠNG

 

Có một bản nhạc không cần âm thanh

Chỉ cần gió mang mùi hương đi qua

Bốn phương trời cùng lắng nghe

Và thế giới bắt đầu hòa nhịp

 

Từ miền đất cổ nơi sông Hằng

Đàn hương ngủ trong ngàn năm thiền định

Mỗi thớ gỗ là một lời kinh

Chảy qua lịch sử rất chậm

 

Những đền thờ mở cửa bình minh

Khói hương bay cùng lời cầu nguyện

Mùi gỗ ấm như bàn tay mẹ

Đặt lên trán của thời gian

 

Ở phương Nam của bầu trời rộng

Những cánh rừng mới được sinh ra

Hạt giống được gieo bằng khoa học

Nhưng vẫn lớn lên bằng nắng gió

 

Trên mảnh đất của đại dương xanh

Cây đàn hương học cách trưởng thành

Trong kỷ luật của những mùa khô

Và ước mơ của những người trồng rừng

 

Xa hơn về phía sa mạc nóng

Những mái vòm vàng đón khói trầm

Mỗi buổi tối hương bay qua cửa

Như lời chào của sự sung túc

 

Những bộ áo được ướp hương gỗ

Những căn phòng sáng ánh đèn đêm

Khói trầm bay qua tiếng cười nói

Như dấu ấn của lòng hiếu khách

 

Và ở nơi rừng sâu mưa gió

Một giọt nhựa âm thầm hóa vàng

Những thân cây mang giấc mơ lớn

Của những người tin vào tương lai

 

Có những con thuyền không chở sóng

Mà chở mùi của đất phương xa

Từ rừng sâu đến thành phố lớn

Hương thơm đi qua mọi biên giới

 

Không ai nhìn thấy nó di chuyển

Nhưng ai cũng biết nó đã đến

Một hơi thở mang theo ký ức

Một làn khói mở cửa tâm hồn

 

Bốn vùng đất bốn nhịp trái tim

Cùng đập trong một bản giao hưởng

Không cần ngôn ngữ chung để hiểu

Chỉ cần chung một mùi hương

 

Từ quá khứ đến ngày mai

Từ truyền thống đến tương lai

Những thân cây đứng im lặng

Nhưng viết nên lịch sử loài người

 

Một ngày nào đó ta sẽ hiểu

Thế giới không chỉ nối bằng đường bay

Mà còn nối bằng những làn khói

Bay rất chậm giữa trời cao

Bản nhạc ấy vẫn đang vang lên

Trong từng khu rừng và thành phố

Một bản nhạc không lời

Nhưng ai cũng nghe thấy trong tim