HNI 04-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 32: HƯƠNG VÀNG TRONG BÓNG TỐI

 

Có một thứ quyền lực không ai nhìn thấy

Nhưng ai đi ngang cũng phải ngoái đầu

Không phát ra âm thanh

Mà vẫn khiến trái tim rung động

 

Đó là mùi hương

 

Mùi hương bước vào phòng trước khi ta kịp nói

Ở lại sau khi ta đã rời đi

Âm thầm như bóng tối

Nhưng kiêu hãnh như vương miện

 

Oud sinh ra từ vết thương của cây

Một nỗi đau hóa thành vàng đen

Nhựa chảy qua năm tháng

Kết tinh thành bí mật của rừng sâu

 

Mùi khói nhẹ như lời cầu nguyện

Mùi gỗ trầm như tiếng thì thầm cổ xưa

Một giọt nhỏ

Đủ làm thời gian chậm lại

 

Ở phía bên kia của bản giao hưởng

Sandalwood xuất hiện như ánh bình minh

Êm dịu

Mịn màng

Và kiên nhẫn

 

Nếu oud là ngọn lửa

Sandalwood là tro ấm

Nếu oud là bản hùng ca

Sandalwood là nốt trầm kéo dài

 

Chúng gặp nhau trong chai thủy tinh nhỏ

Như hai vì sao trong đêm sâu

Một mạnh mẽ

Một dịu dàng

Cùng viết nên câu chuyện vô hình

 

Có những người mua nước hoa vì mùi thơm

Có những người mua vì ký ức

Có những người mua vì quyền lực

Và có những người mua vì chính mình

 

Hương thơm không khoe khoang

Không ồn ào

Nhưng luôn được nhớ

 

Một giọt rơi trên cổ tay

Là cả khu rừng thức dậy

Là sa mạc thắp đèn trong đêm

Là cung điện mở cửa im lặng

 

Hương thơm không có hình dạng

Nhưng lại có linh hồn

Và khi bóng tối buông xuống

Oud và sandalwood vẫn thì thầm

Rằng sự sang trọng thật sự

Luôn bắt đầu từ thiên nhiên.