HNI 06-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 37: HƯƠNG VIỆT BAY XA

 

Từ giọt nhựa trầm rơi trong rừng sâu

Người học cách lắng nghe tiếng đất

Mỗi thân cây là một cuốn biên niên

Viết bằng mùi hương và thời gian

Ngọn khói mảnh như lời cầu nguyện

Bay qua mái nhà buổi sớm

Chạm vào ký ức của bà

Và bàn tay chai của cha

Hương là lịch sử không chữ

Là ký ức không phai màu

Khi thế giới quay nhanh hơn gió

Người lại tìm về nhịp thở chậm

Một nén trầm đặt giữa phòng

Cũng đủ mở cánh cửa bình yên

Những thành phố ánh đèn

Bắt đầu nhớ bóng rừng xanh

Những tòa nhà kính

Cũng cần một làn khói mềm

Việt Nam thức dậy cùng hương

Từ làng nhỏ đến cảng xa

Những chuyến tàu chở giấc mơ

Đi qua đại dương mặn vị muối

Mỗi thỏi trầm là một sứ giả

Mang theo câu chuyện đất mẹ

Người trẻ học cách khởi hành

Từ mùi hương của quê nhà

Họ đóng gói niềm tin

Bằng sự tử tế và sáng tạo

Thị trường mở như bầu trời

Chỉ cần đủ gió để bay

Hương chạm vào trái tim

Trước khi chạm vào ví tiền

Vì giá trị lớn nhất

Là cảm xúc được đánh thức

Một thương hiệu bắt đầu

Từ sự chân thành nhỏ bé

Và lớn dần theo niềm tin

Khi thế giới gọi tên Việt Nam

Không chỉ bằng gạo và cà phê

Mà bằng làn khói dịu dàng

Bay qua từng nền văn hóa

Kết nối những tâm hồn xa lạ

Một ngày mai mở cửa

Bằng hương thơm của hôm nay

Và giấc mơ vẫn còn bay