HNI 07-4

 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NGƯỜI HỌC CÁCH NHÌN THẤY CƠ HỘI

 

Một ngày kia ta bước vào quán cũ

Không còn chỉ gọi một ly cà phê

Ta nhìn thấy dòng người qua lại

Như con sông chảy giữa bốn bề

 

Tiếng muỗng chạm vào ly thủy tinh nhỏ

Bỗng hóa thành nhịp đếm của thời gian

Mỗi tiếng cười vang lên nơi góc phố

Như tín hiệu của một thị trường đang mở ra

 

Ta bắt đầu nghe những lời than phiền

Không còn là âm thanh khó chịu

Chúng giống như tiếng chuông báo thức

Gọi những ý tưởng bước ra khỏi điều hiu hiu

 

Một người nói ship hàng chậm quá

Một người nói tìm lớp học khó ghê

Một người than không biết chọn quà

Những câu nói bỗng thành bản đồ lối về

 

Ta học cách dừng lại năm giây

Nhìn mọi thứ như người vẽ sơ đồ

Ai đang cần, ai đang trả tiền

Dòng chảy nào đang chờ được khơi khô

 

Những điều từng làm ta bực bội

Giờ sáng lên như ánh sao xa

Sự bất tiện hóa thành kho báu

Giữa cuộc đời tưởng rất quen mà

 

Chiếc điện thoại nằm im trong túi

Bỗng như cánh cửa mở chân trời

Một ý tưởng nhỏ vừa lóe sáng

Đã muốn bước ra thành cuộc đời

 

Ta bắt đầu ghi chép mọi thứ

Những hạt mầm nằm rải trên trang

Một ngày đọc lại ta chợt hiểu

Mình đang giữ cả một mùa vàng

 

Không còn chỉ là người mua sắm

Ta trở thành người đứng phía sau

Nhìn cách cửa hàng tạo dòng chảy

Nhìn cách khách hàng đến rồi mau

 

Mỗi cuộc trò chuyện đều mang mầm sống

Mỗi câu hỏi đều mở một con đường

Mỗi ánh nhìn đều gieo cơ hội

Giữa đời thường tưởng rất bình thường

 

Ta không còn đi qua thế giới

Như kẻ lữ hành lạc bước vô danh

Ta trở thành người săn tìm ánh sáng

Trong những điều nhỏ bé mong manh

Và một buổi chiều khi nắng tắt

Ta mỉm cười rất nhẹ như mơ

Cơ hội chưa từng rời bỏ thế giới

Chỉ chờ ta học cách nhìn… và chờ.