HNI 08-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 14: NHỮNG HẠT GIỐNG BỊ BỎ QUÊN

 

Có những ý tưởng nằm ngủ trong ngăn kéo cũ

Phủ bụi thời gian và sự lãng quên

Chúng từng được nghĩ ra trong một buổi chiều vội vã

Rồi bị bỏ lại vì không đủ niềm tin

 

Có những cuốn sổ ghi dở dang giấc mơ

Những trang giấy chưa từng được lật lại

Những bản kế hoạch chưa kịp bắt đầu

Đã bị gọi tên bằng hai chữ “không thể”

 

Nhưng ý tưởng không chết

Chúng chỉ ngủ quên trong im lặng

Chờ một ngày ai đó nhìn lại

Và gọi chúng dậy bằng hành động

 

Thế giới không thiếu ý tưởng

Chỉ thiếu những người nhặt chúng lên

Như người nhặt hạt giống rơi bên đường

Biết rằng trong đó là cả một khu rừng

 

Một ý tưởng cũ có thể thành con thuyền mới

Nếu ta thay mái chèo bằng niềm tin

Một giấc mơ dở dang có thể thành tương lai

Nếu ta cho nó cơ hội thứ hai

 

Không có gì thực sự là rác

Khi bàn tay biết tái sinh

Không có gì là vô nghĩa

Khi trái tim nhìn thấy giá trị

 

Những điều người khác bỏ đi

Chính là kho báu của người kiên nhẫn

Những con đường bị lãng quên

Lại dẫn đến chân trời mới

 

Ý tưởng giống như hạt mầm

Chỉ cần một mùa mưa để thức dậy

Chỉ cần một bàn tay gieo trồng

Để biến đất hoang thành mùa gặt

 

Có những giấc mơ sinh ra lần thứ hai

Mạnh mẽ hơn lần đầu tiên

Vì chúng được nuôi bằng trải nghiệm

Và trưởng thành từ thất bại

 

Hãy nhặt lại những điều từng bị bỏ quên

Hãy thổi bụi khỏi những giấc mơ cũ

Hãy tin rằng không gì là quá muộn

Để bắt đầu lại một hành trình

 

Vì đôi khi kho báu không nằm ở nơi xa

Mà nằm trong chính điều ta từng bỏ lỡ

Và người giàu có nhất không phải người nghĩ ra nhiều nhất

Mà là người không bỏ phí bất kỳ ý tưởng nào.